Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 2: Đêm tối (3)

Tiên kiếm bay múa tung hoành chiếu sáng rực khắp xung quanh, đám Bạch bối yêu lang trong cơn kinh hoảng liền nổi hung tính, bắt đầu gầm thét điên cuồng xông vào tấn công Phương lão đầu và kẻ thần bí khiến cho Vương Tông Cảnh đứng trên đỉnh núi hãi hùng khiếp vía. Thế nhưng vô luận là Phương lão đầu hay là kẻ thần bí kia đều căn bản không thèm để ý tới những sinh vật đáng sợ ngay cạnh ấy, chỉ cắm đầu vào đánh mãi không ngừng. Tuy bọn họ hiện tại thân giữa bầy sói, nhưng trong lúc tiến lùi đều kẻ người kiếm khí mờ mịt, kẻ thân xẹt như điện. Mỗi con yêu lang nhảy vào chỉ nháy mắt liền máu me be bét mà mất mạng, rơi đầu rụng chân văng tứ tung, một bầu không khí giết chóc cực kỳ hũng hãn hừng hực tản ra. Vương Tông Cảnh thậm chí không có cách nào nhìn rõ được mấy con yêu lang đó chết như thế nào, chỉ có thể trợn mắt há mồm ngó những con yêu thú gớm ghiếc bị tàn sát thê thảm mà không thể chống trả.

Cuối cùng, trước màn giết chóc cùng mùi máu tanh lợm trời thối đất đáng sợ ấy đã khiến cho đám yêu lang vốn được xưng hung hãn tàn nhẫn cũng không thể chịu nổi. Những con yêu lang sống sót lớp lớp tru lên những tiếng thê thảm rồi chạy ra xa một cách điên dại, chỉ mong tránh hai gã con người ghê gớm này càng xa càng tốt. Còn tại chiến trường, hai người vẫn không ngừng đấu đá kịch liệt, nhưng rõ ràng là Phương lão đầu đã bị áp chế toàn diện. Sắc mặt lão đỏ bừng, hơi thở hổn hển như trâu, trên cơ thể cũng có thêm mấy vết thương chảy máu ròng ròng.

Trong lúc nguy cấp, Phương lão đầu nghiến răng trầm người, trước tiên dùng toàn lực đầy lui kẻ thần bí nửa bước, sau đó hoành kiếm trước ngực, tay trái bấm ngón bắt quyết nhưng lại điểm ngón tay vào đang vẽ vào không trung. Một luồng khí xanh từ ngón tay tuôn ra bắt đầu xoay chuyển, ở giữa chừng không hóa thành một cái đồ án thái cực màu xanh.

Thanh quang chớp chớp, linh khí bức nhân, vừa nhìn là đã biết đây chính là một đạo thuật cực kỳ lợi hại.

Có điều lúc này, thân hình ẩn trong hắc khí của kẻ thần bí bỗng dưng dừng lại, tựa hồ khi nhìn thấy đồ án thái cực màu xanh đã khiến hắn phải chịu một sự kích động nào đó. Đột nhiên y cất lên tiếng hú, thanh âm nghẹn ngào xen lẫn vài phần điên cuồng, sát ý càng mạnh. Gần như cùng lúc, Phương lão đầu chợt trợn trừng hai mắt, trong mắt lộ rõ vẻ khó tin dường như vừa nhìn thấy một chuyện chắc chắn không thể diễn ra.

Trong quầng hắc khí quay cuồng, kẻ thần bí thò một cánh tay ra, cũng giống như Phương lão đầu vừa làm lúc nãy, bắt quyết vẽ ảo vào không trung, khí xanh tuôn trào nháy mắt phía trước cánh tay thò ra từ hắc khí thình lình tạo thành một cái đồ án thái cực màu xanh, hơn nữa rõ ràng là kỳ thuật do kẻ thần bí thi triển uy lực còn hơn cả Phương lão đầu, ngay cả đồ án thái cực cũng lớn gấp đôi so với đồ án của ông ta.

“Ngươi…” Phương lão đầu trợn mắt hét lớn: “Ngươi là ai?”

Thế nhưng tiếng nói còn chưa dứt thì đồ án thái cực của đối phương đã áp tới rồi. Râu tóc Phương lão đầu dựng ngược, không còn đường lui, cũng đành đem đồ án thái cực màu xanh của mình đẩy ra. Hai mặt đồ án thái cực thần kỳ chói mắt va chạm mãnh liệt vào nhau, ngay giữa hõm núi vốn bị màn đêm tối om bao phủ.

Trong khoảnh khắc ấy, tựa hồ như có vầng thái dương mãnh liệt tỏa hào quang, ánh sáng khiến người ta không cách nào mở được mắt. Có điều giây phút ấy bất quá lại vô cùng ngắn ngủi, chỉ nháy mắt là hết. Thái cực đồ do Phương lão đầu tế xuất ra ầm ầm vỡ tan, những luồng không khí mạnh mẽ xoáy cuộn tuôn trào như bài sơn đảo hải đánh bay ông ta ra ngoài. Đồng thời luồng sức mạnh khổng lồ thậm chí cũng ép quầng hắc khí bao bọc kẻ thần bí tản ra một chút.

Đồ án thái cực khổng lồ xanh lét kia nặng nề tàn nhẫn đập vào ngực Phương lão đầu, không chừa lại một chút dưa địa nào. Phương lão đầu toàn thân chấn động, toàn bộ thất khiếu đều chảy máu, ánh mắt vẫn trừng trừng nhìn vào phía sau lưng của quầng hắc khí, khóe môi khẽ run rẩy. Giây lát sau, vị tiên trưởng Thanh Vân Môn không lâu trước đây trong mắt Vương Tông Cảnh gần như vô địch thiên hạ đã như con diều đứt dây, bị đánh văng tít ra đằng xa, vượt quá mấy chục trượng rồi mới rớt uỵch một cái xuống một góc tối tăm, sống chết chẳng rõ.

※※※

Hào quang xanh lét dần dần tản đi, bóng tối và mùi máu tanh từ bốn phương tám hướng ập lại, một lần nữa bao trùm cả ngọn núi nhỏ.

Vương Tông Cảnh sắc mặt trắng bệch, chầm chậm lùi lại. Trước mắt nó là kẻ thần bí ẩn trong quầng hắc khí dưới hõm núi giống như u linh lại từ từ xuất hiện trên đỉnh Ô Thạch Sơn.

Gió núi lạnh lẽo thổi qua căm căm.

Vương Tông Cảnh cảm thấy chân mình mềm nhũn, thậm chí không đứng nổi nữa. Hai hàm răng nghiến chặt, cặp mắt trừng trừng nhìn vào bóng hình đáng sợ kia, trừ việc đó ra thì trong đầu nó trống không chả nghĩ được gì.

Kẻ thần bí kia tiến lại gần rồi dừng phía trước mặt Vương Tông Cảnh một đoạn, cái cảm giác bị ánh mắt quái dị đó quét qua người một lần nữa xuất hiện trở lại, có điều chẳng hiểu tại sao, kẻ thần bí này chỉ ẩn trong quầng hắc khí hừ nhạt một tiếng, không làm khó gì Vương Tông Cảnh mà đột nhiên đằng không bay lên bay qua người nó rồi cứ thế chui vào màn đêm tối tăm phía trước.

Tao ngộ của Vương Tông Cảnh đêm nay thật quá kỳ lạ, còn hơn tất cả những gì nó vốn có từ trước tới nay. Tới tận giờ phút này, nó vẫn ngơ ngẩn chưa định thần lại được. Đang ngây người ra cả nửa ngày, chợt nghe thấy một âm thanh kỳ quái, đánh “Ùm” một tiếng. Hình như có cái gì đó rơi xuống Long hồ.

Nó lại ngẩn ra một lúc nữa, thầm nghĩ chắc không phải kẻ thần bí kia bị quẳng xuống hồ đấy chứ? Ý nghĩ đó vừa lướt qua đầu thì đã nhanh chóng bị nó phủ nhận. Kẻ thần bí kia đạo hạnh cao thâm, thậm chí ngay cả Phương lão đầu của Thanh Vân Môn cũng không phải đối thủ của y, làm sao có thể xảy ra chuyện gì bất ngờ được. Có điều cũng tại thời điểm này, nó mới phát giác ra trên đỉnh Ô Thạch Sơn chỉ còn lại duy nhất một mình nó mà thôi.

Lúc này không đi, còn đợi tới bao giờ?

Vương Tông Cảnh tuổi tuy không lớn, nhưng thông minh bướng bỉnh thì có thể nói là kệt xuất trong đám con cháu Vương gia. Nó lập tức co chân bỏ chạy, có điều chỉ dám chạy tới bên vách núi, nhìn phía dưới bóng tối tựa hồ như vô cùng vô tận, nó lại do dự một hồi. Vừa rồi nó đã thấy rõ ràng, còn mấy con Bạch bối yêu lang bỏ chạy, kẻ thần bí kia đối xử với nó thế nào vẫn chưa dám chắc, nhưng nếu quả như xuống núi mà đụng phải một con hoặc vài con yêu lang thì chết chắc không có gì nghi ngờ. Cho dù Bạch bối yêu lang có sợ vỡ mật không dám quay lại, nhưng trong màn đêm thăm thẳm này, con đường quay trở về Long Hồ Thành cũng chưa chắc không có yêu thú đáng sợ khác xuất hiện. Bất quản là loài yêu thú nào, đứa bé mười một tuổi (*) như nó e rằng chỉ còn nước nhét đầy bụng yêu thú cho xong.

Nghĩ như vậy, Vương Tông Cảnh lại không dám xuống núi nữa. Lúc này trong lòng nó đã cảm thấy hối hận muôn vàn. Ngàn lần không đáng, vạn lần không đáng đánh cuộc một ván hiểm họa khôn lường mà vô bổ kia với tên rùa đen Vương Tông Đức. Bây giờ tiến thoái lưỡng nan, chỉ sai một bước là ắt phải chết trên đỉnh núi này rồi.

Đang tự xỉ vả mình, đột nhiên trong màn đêm phía xa lại vang lên mấy tiếng “rào rào”. Vương Tông Cảnh lại cảm thấy căng thẳng trong lòng, ngoái đầu nhìn lại, tiếng động đó nghe giống như có vật gì nhảy lên khỏi mặt nước tạo ra.

Quả nhiên, mặc cho nó trong lòng luôn thầm khấn vái, nhưng làn hắc khí chớp động trong đêm tối kia chính là kẻ thần bí đang bay trở lại hạ xuống ngay đầu núi. Vương Tông Cảnh cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy mặt đất dưới quầng hắc khí dường như có một vũng nước.

Y đi tới Long hồ làm chuyện gì, nửa đêm canh ba không phải là gấp rút hay thừa hơi đi tắm rửa chứ? Trong đầu Vương Tông Cảnh lược qua mấy nghi vấn. Thế nhưng thời gian cho nó tơ tưởng cũng chẳng lâu, ánh mắt kẻ thần bí kia quét tới chỗ nó rồi dừng lại trên người Vương Tông Cảnh giây lát. Thân hình kẻ thần bí chợt di động, nhẹ nhàng lướt tới.

Vương Tông Cảnh kinh hãi thất sắc, lần này mục tiêu của kẻ thần bí kia tuyệt đối chính là mình rồi, nó liên tưởng tới trận đánh kịch liệt lúc nãy, nhìn thân hình giấu trong quầng hắc khí dày đặc, lại thêm mùi máu tanh đột nhiên trở nên nồng nặc, Vương Tông Cảnh rốt cục không kìm được nỗi sợ hãi trong lòng, xoay người bỏ chạy. Thế nhưng chưa chạy được hai bước, nó liền cảm thấy thân hình nhẹ bẫng, thì ra đã bay lên khỏi mặt đất. Quầng hắc khí kia cuộn tới, một luồng sức mạnh ghê gớm tóm chặt lấy nó rồi nhấc bổng lên, như mũi tên rời khỏi dây, từ đỉnh Ô Thạch Sơn bay mất vào trong chỗ tối tăm nhất của màn đêm sâu thẳm.

※※※

Ô Thạch Sơn nhỏ bé lại một lần nữa chìm vào yên lặng, cảnh đêm thê lương, gió núi lạnh lùng.

Bỗng nhiên, một cánh tay run rẩy chợt xuất hiện trên con đường nhỏ, ngay sau đó lại thêm một cánh tay nữa, trên cánh tay và bàn tay máu chảy dầm dề, một thân hình yếu ớt tàn tạ chầm chậm bò lên, chính là Phương lão đầu của Thanh Vân Môn. Chỉ thấy ông ta lúc này thê thảm không chịu nổi, mặt toàn những máu, vết thương khắp người, đặc biệt trước ngực lõm vào một khoảng lớn, xương thịt bầy nhầy, máu tuôn như suối, ngay cả đi lại bình thường cũng không làm nổi, chỉ có thể từng chút từng chút cố gắng bò tới.

Cứ lết như vậy tạo thành một vệt máu dài khiến người nhìn thấy phải kinh tâm động phách, không biết Phương lão đầu lấy đâu ra sự kiên cường mà bò tới tận trước tòa miếu nhỏ, quan sát xung quanh, kẻ thần bí kia đã rời khỏi từ lâu, cả đứa bé nhà họ Vương mà ông ta vừa cứu lúc nãy cũng không thấy đâu cả, chẳng biết là sống hay chết.

Khuôn mặt trắng nhợt của Phương lão đầu thoáng hiện vẻ bi thảm, nhưng sau đó nghiến răng thở hồng hộc, cố gắng huy động một chút sức lực cuối cùng giơ một ngón tay run run chấm vào vũng máu của mình đang chảy dầm dề, vẽ xiên xẹo một hồi lên mặt đất trước miếu. Sau đó ông ngoẹo đầu rồi cứ thế mà chết đi.

Nhờ ánh sao nhàn nhạt trong màn đêm, dưới cái bóng đổ nát của căn miếu nhỏ, có thể loáng thoáng nhìn thấy trên mặt đất hai chữ lớn được viết bằng máu:

Thương… Tùng…

——-

Ghi chú: (*) Tới thời điểm dịch đến đoạn này, thì mấy chỗ tuổi tác của Vương Tông Cảnh đều đã được Tiêu Đỉnh sửa lại thành 11 tuổi. Nhưng anh Tiêu sửa tới đâu ta dịch tới đó, chứ ta nhất quyết là không sửa bản dịch chương trước nhỉ. Phải để cho có tính thời sự chứ! Just 4 fun 😀

Advertisements

25 phản hồi (+add yours?)

  1. lvhoainhan
    Th4 05, 2012 @ 07:04:02

    Thương tùng lúc trc phản bội Thanh Vân môn chỉ vì trả thù cho Vạn Kiếm Nhất, nay sao lại có vẻ độc ác vậy. ^^

  2. Alex (@daobachlien)
    Th4 05, 2012 @ 07:10:52

    Như tên lửa í 🙂

  3. Alex (@daobachlien)
    Th4 05, 2012 @ 07:12:02

    Ừ ừ đừng sửa, để làm kỷ niệm.

  4. Qkamejoko
    Th4 05, 2012 @ 09:27:01

    Đọc đến đây có thể thấy rõ cái ý “Thương Tùng Nghinh Khách” của Tiêu Đỉnh nhé. Tru tiên 1, anh Tiêu cũng đón khách bằng Thương Tùng. Tru tiên 2 anh Tiêu cũng đón khách bằng Thương Tùng (đúng là Tiêu Tùng mà) 😀

    Có điều Thương Tùng ở đây với Thương Tùng Đạo Nhân của phần 1 chưa chắc đã là cùng một người. Nếu xét ở phần 1 thì Thương Tùng Đạo Nhân cũng chỉ kém Đạo Huyền một chút thôi, đánh với một trong tứ đại thần tăng của Thiên Âm Tự cũng không ở thế kém. Khu khu một Phương lão đầu sức mấy cầm cự được lâu thế. Hơn nữa, tuyệt chiêu khắc tà diệt ma tối cao của Thanh Vân Môn không phải là Thanh Sắc Thái Cực Đồ mà là Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết, hẳn mọi người còn chưa quên chiêu này. Nhưng Phương lão đầu tới lúc khẩn yếu lại không đánh ra chiêu đó, theo phán đoán không chừng ông ta còn chưa dùng nổi. Thậm chí còn không dám nhận chữ “tiên sư” từ đứa nhóc mấy tuổi, xem ra ở Thanh Vân Môn cũng chỉ là tôm tép.

    Lấy gì mà so với Thương Tùng?

    • Alex (@daobachlien)
      Th4 05, 2012 @ 10:08:44

      Nhận xét rất hay 🙂

      Với lại Vương Tông Cảnh nhìn qua thiếu mất hoàn cảnh học sinh nghèo vượt khó của Trương Tiểu Phàm.
      Thời viết Trương Tiểu Phàm thì Trương Tiển là một anh cử nhân bình thường ngày trông cửa hàng tối lên mạng.
      Thời viết Vương Tông Cảnh thì Trương Tiển đã là nhà văn Tiêu Đỉnh lừng lẫy Thần Châu.
      Nói chung cũng rất có tính thời sự.

    • Qkamejoko
      Th4 05, 2012 @ 10:15:12

      Nhưng thú thật, đợt Tru Tiên 2 này nhân vật tớ mong gặp lại nhất không phải anh cu Phàm, em Dao, hay em Kỳ, cũng không phải cậu Vũ hay anh Tài. Mà là anh Thư.

      Tăng Thư Thư. 😀

      Cái nét đi dòm trộm nhà quả phụ này của Vương Tông Cảnh có ba phần giống nét bá đạo của Tăng Thư Thư tặng xuân cung đồ năm xưa 😀

    • songoku992000
      Th4 13, 2012 @ 13:13:36

      herher tớ chờ cái lão Chu Thất với đứa cháu ăn kẹo hồ lô kia cơ 😀

  5. tieubachlong
    Th4 05, 2012 @ 09:39:19

    hay lắm.thanks bạn nhiều 🙂

  6. lvhoainhan
    Th4 05, 2012 @ 10:27:33

    vẫn là mong mau xuất hiện tiểu phàm với tuyết kỳ nhất. Tiểu Phàm phải luyện đủ tám quyển thiên thứ mới đc.^^

  7. Lăng Tiêu
    Th4 05, 2012 @ 11:05:32

    Không biết bao giờ Chu Nhất Tiên mới xuất hiện lại, lão già này làm ta tò mò quá!

    • Qkamejoko
      Th4 05, 2012 @ 11:33:33

      Lão Chu Nhất Tiên này chắc chắn có liên quan tới Long Hồ Vương gia, không chừng cũng có liên quan tới việc đột nhiên Thanh Vân Môn hạ mình kết minh với nhà họ Vương.

      Nhớ năm xưa, khi đánh với Đạo Huyền bị ma hóa, Chu Nhất Tiên đã lôi một đống phù lục ra sử dụng. Mà tổ truyền nhà họ Vương này lại là chế phù. Nếu nghi vấn về một chi nhánh thất lạc của Thanh Vân Môn có liên quan tới chế phù và liên quan tới Chu Nhất Tiên, thì ắt là nhà họ Vương này là hậu nhân của nhánh đó chứ không sai 😀

  8. Lăng Tiêu
    Th4 05, 2012 @ 13:22:19

    Rất có lý… *vuốt cằm*

  9. hellangeltd
    Th4 05, 2012 @ 13:27:37

    Tốc độ nhanh thế, tks bạn ^^

  10. Qkamejoko
    Th4 05, 2012 @ 13:37:41

    Hì, tại hôm qua có được thời gian rảnh, hôm nay đang ngồi phòng họp từ sáng tới giờ đây. Chưa làm ăn gì được 😀

    • zhuxianfan
      Th4 05, 2012 @ 13:46:31

      Cho mình hỏi, thời đại mới này cách vụ đại chiến quỷ vương bao lâu nhỉ? Hình như bác Tiêu vẫn chưa đề cập phải hem?

  11. Trương Tiểu Phàm (@tranhuy_hd1990)
    Th4 05, 2012 @ 14:53:25

    so sánh phần 2 với phần 1 thì phần 2 thua hẳn cách đặt tên nhân vật. phần 1 mỗi cái tên đều có ý nghĩa : Trương Tiểu Phàm ước mong cuộc sống bình phàm. Quỷ Lệ con quỷ biết khóc. Lục tuyết Kỳ.. lạnh lùng băng tuyết… chứ phần 2 này ai giải thích hộ Vương Tông Cảnh có ý nghĩa gì ?

    • Thính Vũ Lâu
      Th4 05, 2012 @ 21:33:29

      Ồ!!!! Thì ra tên ở phần 1 có ý nghĩa thế à? Ta đọc bao lâu rồi, đến giờ mới biết! Đúng là …phi thường!

    • Qkamejoko
      Th4 05, 2012 @ 21:46:22

      Quỷ Lệ không phải là con quỷ biết khóc đâu, ngày xưa khi dịch, A đại nhân cũng có giải thích tên này rõ ràng rồi. 😀

      Việc tru tiên 1 đặt tên thể hiện rất nhiều ý đồ của tác giả là xác thực. Còn phần 2 mới chỉ bắt đầu, nên cũng chưa thể nói trước được. Chả ai nhìn người ta mới đào móng nhà mà đã phán được cái nhà xấu hay đẹp phải không? 😀

      Hơn nữa, việc gửi gắm ý đồ vào tên nhân vật, theo tớ đó là sự bất lực của tác giả. Không phải là hay lắm đâu. Nếu mỗi nhân vật tự có linh hồn, tự có sức sống, tự họ nói lên ý đồ của tác giả thì đó mới là trình độ. 😀

  12. Qkamejoko
    Th4 05, 2012 @ 18:37:19

    Ôi, họp với hành, giờ mới được tha 😦

  13. huyetcongtuquyle
    Th4 05, 2012 @ 19:41:40

    tiếp tiếp nào

  14. tieubachlong
    Th4 05, 2012 @ 22:06:45

    Mình cứ tưởng A đại nhân là đại nhân cơ. Không ngờ lại là phụ nữ thế mà vẫn dịch truyện ghê thật. Bội phục ,bội phục……. 🙂

    • Qkamejoko
      Th4 05, 2012 @ 22:09:44

      A đại nhân đương nhiên là đại nhân, cậu tưởng đúng luôn rồi đấy 😀

      Cũng có chỗ nào nói phụ nữ sẽ là tiểu nhân đâu? 😛

    • tieubachlong
      Th4 05, 2012 @ 22:15:50

      Nhưng mà đại nhân là gọi đàn ông mà. Vì vậy mà mình mới tưởng là con trai. hì

  15. K5
    Th4 06, 2012 @ 00:01:16

    Ủa, thế ra đại nhân là từ đặc quyền cho đàn ông? He he, giờ tớ mới biết đấy, siêu phàm.

  16. Không Ai
    Th4 07, 2012 @ 07:12:16

    anh phàm của ta đâu, mau xuất hiện ><

%d bloggers like this: