Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 5: Phải sống (3)

Trong mấy ngày qua, Long Hồ Vương gia vốn bị bao trùm trong một màn sầu vân thảm vụ, hiện tại cũng đi tan đi ít nhiều. Đặc biệt là sau khi mấy vị đạo trưởng Thanh Vân Môn tới, gia chủ Vương Thụy Vũ nói chuyện xong rõ ràng tâm tình cực tốt, ngay cả trên dưới toàn bộ Vương gia cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vốn trong biến cố bất thình lình này, Vương gia lo lắng nhất chính là cơn giận từ Thanh Vân Môn, bất kể ra sao, vị Phương lão đầu kia của Thanh Vân Môn đã chết trên đất của Vương gia. Có điều không ngờ rằng thanh Vân Môn không hổ là đại phái ngàn năm chính đạo lỗi lạc, vị Tiêu Dật Tài Tiêu chân nhân kia ở tận Thanh Vân Môn xa xôi vẫn nhìn rõ vạn dặm, bụng dạ rộng rãi, không những không truy cứu cái sai của Vương gia mà còn phái thêm nhân thủ tới Long Hồ Thành, hơn nữa nghe nói trong đó còn có một vị tu sĩ cực kỳ lợi hại đủ để đối phó với mọi tình huống. Chuyện này khiến cho Vương Thụy Vũ vui mừng quá đỗi, trên dưới toàn bộ Vương gia cũng mừng rỡ khôn xiết. So sánh với chuyện đó, một con cháu Vương gia thất tung, hiển nhiên là chẳng có gì to tát.

Vương Tông Cảnh đích xác là con cháu Vương gia, lại xuất thân từ chi trưởng đương quyền hiện nay, thế nhưng cha mẹ đã mất sớm, bản thân cũng chỉ mới có mười một tuổi, tuyệt không phải là nhân vật trọng yếu gì. Nên biết mỗi thế hệ của Vương gia, riêng con trai lớn nhỏ cũng phải chừng hai chục đứa, chẳng lẽ lại sợ thiếu một đứa hay sao?

Bởi vậy, tới sau cùng, đau lòng nhất vẫn chỉ là một mình Vương Tế Vũ, tỷ tỷ của Vương Tông Cảnh mà thôi. Ngoài ra, tên béo Nam Sơn hàng ngày vẫn chơi cùng với Vương Tông Cảnh bị cha nó đánh cho mấy trận đòn, vài ngày liền không xuống nổi giường, nghe nói cũng đau đớn khóc một hồi.

Đương nhiên là Vương Gia tuyệt không phải không xem trọng Vương Tông Cảnh, bời vì nó dù sao cũng là con cháu của Vương gia, sau khi chuyện xảy ra cũng từng huy động tất cả tìm kiếm hết cả địa phận xung quanh Long Hồ Thành, chỉ thiếu mỗi nước đào hết ba thước đất lên nữa thôi, nhưng kết quả cũng không phát hiện được tung tích của Vương Tông Cảnh, mãi về sau bọn họ mới dần dần giải tán. Hiện tại, trừ một mình Vương Tế Vũ, trên dưới Vương gia tuy không nói thẳng ra, nhưng tất cả đều mặc nhận đứa bé này e rằng không còn nữa.

Vương Tông Cảnh mất thì cũng mất rồi, tỷ tỷ Vương Tế Vũ tuy là một nữ nhân, nhưng thân phận địa vị so với đệ đệ thì trọng yếu hơn nhiều, tuổi chỉ mới mười sáu mà thiên phú tu đạo của nàng ta tuyệt đối vượt xa đám cùng lứa, rất được mấy vị trưởng bối Vương gia xem trọng. Lần này sau khi kết minh với Thanh Vân Môn liền có được một chút lợi ích, chính là có thể đưa mấy con cháu Vương gia tới Thanh Vân tu hành đạo pháp, trong đó Vương Tế Vũ là người đứng đầu danh sách.

Bởi vậy mấy ngày qua có không ít người tới thăm hỏi khuyên nhủ Vương Tế Vũ, nga cả gia chủ Vương Thụy Vũ những lúc rảnh cũng ghé qua ôn tồn an ủi mấy câu. Có điều Vương Tế Vũ từ nhỏ đã lớn lên cùng đệ đệ, tình cảm cực kỳ sâu nặng, vốn đã coi nó người thân yêu nhất trong cuộc đời mình, nỗi đau mất đệ đệ lần này quả thực khó mà giải nổi. Nàng vẫn không cam lòng, mấy lần chạy tới khóc lóc xin Vương Thụy Vũ thêm lần nữa phái người đi ra ngoài tìm kiếm, khiến cho Vương Thụy Vũ cũng đau hết đầu, về sau đành từ chối thẳng, không gặp nàng ta nữa.

Cứ như vậy trải qua thêm mấy ngày, rốt cục Vương gia cũng gọi toán người tìm kiếm cuối cùng trở về, coi như chính thức bỏ cuộc việc tìm kiếm kẻ thần bí và Vương Tông Cảnh. Buổi chiều hôm đó, Vương Tế Vũ sau khi biết được tin này liền khóc lớn một hồi, lại chạy đi tìm Vương Thụy Vũ nhưng ông ta bế môn không gặp, chỉ sai Nam Thạch Hầu tới cố gắng khuyên nhủ. Nam Thạch Hầu đối với cô nương này cũng thương mến vô cùng, y mặt mũi nhăn nhó, lắc đầu thở dài nói tuyệt đối không phải gia chủ muốn như vậy, rằng mấy hôm vừa rồi cô cũng đã thấy, toàn bộ nhân lực mà Vương gia có thể huy động đều đã phái đi tìm kiếm, hiện tại cũng không còn biện pháp nào nữa, đành phải chấp nhận sự thật này thôi.

Sắc mặt Vương Tế Vũ trắng nhợt quay trở về, nước mắt tèm lem, Nam Thạch Hầu đuổi theo sau nàng ta hổ thẹn gọi lớn: “Tiểu Vũ, mấy ngày trước bị chậm trễ, nhưng bây giờ các vị đạo trưởng Thanh Vân Môn đã tới, qua hai ngày nữa cô cũng phải đi Thanh Vân Sơn tu hành rồi đấy.”

Vương Tế Vũ ngơ ngẩn đi ra, chỉ còn lại Nam Thạch Hầu đứng tại chỗ cũ thở dài.

Mơ mơ hồ hồ đi một quãng, Vương Tế Vũ mới phát hiện mình không biết tự bao giờ đã đi ra khỏi Vương gia bảo, bước trên con đường trong Long Hồ Thành. Từ trước tới giờ nàng thiên phú cao, người lại xinh đẹp nên trong Vương gia danh tiếng rất lớn. Tại Long Hồ Thành cũng thế, người trên đường dễ dàng nhận ra vị tiểu thư nổi tiếng nhất Vương gia này đang có vẻ thất hồn lạc phách đi ra ngoài.

Có điều cũng không có ai dám tiến tới nói gì, làm gì với nàng, bởi vì nơi này vẫn còn là địa bàn của Vương gia, cho nên Vương Tế Vũ cứ đi trên đường như vậy một hồi. Đột nhiên trong lòng chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt thoáng hiện vẻ đau thương, quay đầu đi thẳng về phía thành bắc.

Tới cổng thành, vệ sĩ gác cổng vừa nhìn liền nhận ngay vị tiểu thư Vương gia này, có điều sắc mặt Vương Tế Vũ quả thực không dễ coi lắm, mấy tên vệ sĩ cũng thấy hơi lo lắng liền lấy hết can đảm tiến tới khuyên nhủ mấy câu. Nhưng Vương Tế Vũ đang đau xót trong lòng chẳng để ý gì tới bọn họ, trực tiếp quăng một tấm Liệt hỏa phù xuống mặt đất. “Uỳnh” một tiếng, ngọn lửa lớn bùng lên tới cao hơn đầu người, suýt nữa thì dọa chết luôn mấy tên vệ sĩ.

Mọi người lúc này mới nhớ ra vị tiểu thư trẻ tuổi này thực tế còn là nhân vật tu đạo thiên phú cao nhất của Vương gia hiện nay, chỉ bằng vài thuật phù lục tổ truyền, chỉ e yêu thú phổ thông cũng không phải là đối thủ của nàng. Lúc đó bọn họ mới lui lại, không ai dám khuyên nhủ nữa, chỉ chống mắt nhìn nàng đi ra khỏi thành.

Sau khi Vương Tế Vũ ra khỏi thành thì đi thẳng về phía bắc, điểm đến cũng rất rõ ràng, chính là Ô Thạch Sơn nằm cạnh Long hồ. Đau lòng thì rất đau lòng, nhưng Vương Tế Vũ rốt cục vẫn không chịu chấp nhận hiện thực đã mất đi đệ đệ, hiện tại trong lúc đau đớn, cũng đành lên đỉnh Ô Thạch Sơn xem xét mấy lượt, ngoài ra thì nàng cũng có làm được gì khác đâu?

Trên đường cũng chẳng có con yêu thú nào nhảy ra quấy quả nàng, đến thẳng đỉnh Ô Thạch Sơn rất yên ổn. Căn miếu nát trên đỉnh núi vẫn nằm đó, đá tảng ngổn ngang, tuy đã qua mấy ngày nhưng nhìn kỹ tựa hồ một vài chỗ vẫn còn những mảng đất màu xám thẫm, không biết có phải là do bị máu tươi hôm trước nhuộm màu hay không?

Ánh mắt lướt qua mấy cục đất màu sắc khác lạ, Vương Tế Vũ trong long đau xót, bất giác cắn môi, bờ mi ươn ướt, trong đầu hiện toàn những hình ảnh vui vẻ tươi cười của đệ đệ ngày thường, nhất thời quên cả bản thân. Đúng lúc này nàng đột nhiên nghe thấy trong căn miếu nhỏ phía trước vọng tới tiếng bước chân, tựa như có bóng người chuyển động.

Vương Tế Vũ khẽ giật mình, trong đầu vụt hiện một suy nghĩ, lẽ nào là hung thủ đi rồi trở lại? Nàng nhanh chóng lạng người chăm chăm nhìn bóng người trong miếu quát: “Là ai?”

Người trong miếu không đáp, thân hình thoáng động, một luồng sáng xanh lét nháng lên, vừa nhìn là biết là bảo vật bất phàm.

Kẻ kia cũng là người tu đạo, Vương Tế Vũ trong lòng khẩn trương, càng thêm mấy phần khẳng định. Nhất thời cũng không biết vì sao lửa giận bốc lên, dường như đau thương ấm ức dồn nén trong mấy ngày qua xông lên tận đầu, liền quát khẽ một tiếng, hai ngón tay phải khép lại như kiếm kẹp một tấm giấy phù màu vàng. Chỉ nghe đánh “Đốt” một tiếng, phù lục đã khởi động liền.

Một luồng lửa nổ “Uỳnh” một tiếng từ đầu ngón tay trắng nõn xông ra, giữa chừng không liền hóa thành một quả cầu lửa cháy hừng hực lao thẳng về phía căn miếu nhỏ, uy thế bừng bừng khiến người ta không thể xem thường. Cùng lúc đó, bóng người trong căn miếu đột nhiên dừng lại, luồng sáng xanh cũng được thu hồi, biến mất không thấy đâu nữa.

Trong giây lát, quả cầu lửa bay tới trước cửa miếu, thế nhưng không hiểu tại sao nó đột nhiên như gặp phải một bức tường vô hình. Quả cầu lửa khí thế bay tới đang hung hăng chợt rung động mãnh liệt rồi dừng giữa không trung, tự động xoay chuyển bốc cháy tại chỗ mà không thể tiến thêm một bước nào nữa. Qua một lát, ngọn lửa yếu đi và nhỏ dần, lộ ra một tấm phù lục ở trung tâm đã bị đốt mất quá nửa, trong chốc lát tắt ngóm rơi xuống mặt đất.

Vương Tế Vũ kinh hãi, từ khi nàng tu hành tới giờ, chưa từng thấy qua tu sĩ nào có thể phá thuật phù lục dễ dàng đến thế, đạo hành như vậy quả thực là cao thâm khó dò. Có điều tình thế trước mắt, thân phận của người trong miếu kia càng thêm quỷ dị, lại nghĩ đệ đệ có khả năng là bị người này hại, lòng Vương Tế Vũ tức thì cảm thấy quặn đau, cắn răng quát thêm một tiếng, tay ngọc lật qua, trên ngón tay của cả hai tay đều xuất hiện hai tấm giấy phù, một cái là Liệt hỏa phù, cái kia là Hàn băng phù.

Đây cũng là chỗ Vương Tế Vũ hơn hẳn các đệ tử Vương gia khác. Cho tới hiện tại, e rằng đám đệ tử Vương gia tuổi còn lớn hơn cả nàng cũng chưa thể đồng thời phóng ra hai tấm phù chú. Chỉ thấy lúc này hai khối kình khí một đỏ một trắng đồng thời bốc lên, hóa thành một quầng lửa đỏ và một mũi tên băng, dưới sự điều lực của Vương Tế Vũ, một trước một sau như tên rời dây cung bắn thẳng vào trong căn miếu nhỏ.

Trong căn miếu ấy tựa hồ truyền ra một tiếng hừ lạnh, theo đó một bóng người đột nhiên xuất hiện trước cửa miếu, đối mặt với quầng lửa và mũi tên băng đang bay tới, người nọ như không thèm để ý, cũng không có ý rút thanh tiên kiếm màu xanh lục trên lưng, thân hình vươn ra xông thẳng vào quầng lửa và tên băng.

Cuồng phong chợt nổi lên cuộn tà áo như bay, người áo trắng dường như trong nháy mắt đã tăng tốc độ đến một mức không sao tưởng tượng được, sức lao đến mạnh tới mức cuộn lên một luồng gió xoáy rít lên vo vo ngay phía trước người y rồi nháy mắt đập vào quả cầu lửa, chỉ trong giây lát, quả cầu lửa bị đập văng ra một bên. Đồng thời thân hình y không hề dừng lại, tiếp tục xông lên. Mũi tên băng sắc bén từ phía trước bắn tới, trông như sắp xuyên thủng thân hình người nọ tới nơi.

Vương Tế Vũ trợn mắt há miệng kinh ngạc, trái tim như rơi đánh độp một cái, thoáng nhớ lại tựa hồ có người từng nói trong mấy vị tiên trưởng tới từ Thanh Vân Môn có một vị khác với những người khác đòi ở trên đỉnh Ô Thạch Sơn. Có điều mấy ngày qua nàng đau lòng quá độ căn bản không có để tâm, hiện tại nhớ ra, bản thân mình chắc là nhận nhầm người ta rồi.

Trong nháy mắt, mũi tên băng đã vọt tới, thế nhưng cuồng phong lại rít lên vù vù, thân hình người đàn ông nọ tựa như lại nhanh thêm mấy phần, cũng không thấy y có thêm động tác gì, chỉ đơn giản dựa vào sức xông tới của thân thể tạo ra uy thế như cuồng phong bạo vũ, xoáy kình như rồng cuốn rít lên trực tiếp đem mũi tên băng đánh cho nát tươm, rắc một tiếng vỡ thành vô số mảnh vụn, chỉ còn tàn lưu lại một tấm giấy phù nhăn nhúm bay lơ phơ trong gió.

Bóng người đó như quỷ thần vẫn không dừng lại, mạnh mẽ cứng cáp tựa con rồng đang giận dữ, khoảng cách chỉ có một đoạn ngắn mà người đó có thể gia tốc với khí thế như bài sơn đảo hải, chớp mắt đã tới trước mặt Vương Tế Vũ.

Vương Tế Vũ thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt người này thì đã thấy trước mắt tối sâm, không kìm được phải thối lui một bước thất thanh la lên.

Tiếng la chỉ phát ra được có một nửa thì dừng, Vương Tế Vũ chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy suốt từ đầu tới chân. Một người đàn ông xuất hiện ngay phía trước, sát với mặt nàng, một bàn tay mạnh mẽ cường tráng đã bóp chặt lấy cái cổ trắng nõn của nàng.

Vương Tế Vũ nhất thời nghẹt thở, sắc mặt trắng nhợt. Nàng không hề nghi ngờ sức mạnh ẩn chứa trong bàn tay đó tuyệt đối có thể dễ dàng vặn gãy cổ mình ngay lập tức.

Nhưng có điều không biết vì sao, người đàn ông trong một thời gian ngắn ngủi có thể đột nhiên bạo phát ra luồng sức mạnh đáng sợ như quỷ thần đó lại không hạ độc thủ với nàng, mà chỉ chăm chú nhìn nàng giây lát, sau đó chầm chậm thả tay ra, lui lại một bước hờ hững nói: “Biết sử dụng phù lục, cô là người Vương gia à?”

Trong khoảnh khắc y thả lỏng tay ra, thân hình Vương Tế Vũ run bắn lên, không nhịn được bật ho dữ dội. Đó là lần đầu tiên trong mười sáu năm cuộc đời, nàng cảm thấy cái chết dường như gần ngay trước mắt. Một lúc sau nàng mới dần khôi phục lại được, ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện người đàn ông trước mắt lưng có đeo một thanh tiên kiếm màu xanh lục, tướng mạo cực kỳ anh tuấn, một cặp mắt sáng như sao, khí thế bức người, trông y như một thanh kiếm thẳng cứng sắc bén nhưng trong thần sắc trên khuôn mặt lại thoáng hiện vẻ tang thương. Cũng không hiểu vì sao lại có khí chất mâu thuẫn phức tạp dường ấy tập trung cả vào một con người. Nhìn gã đàn ông cao hơn mình cả một cái đầu, trái tim Vương Tế Vũ không khỏi nhảy loạn xạ, tựa hồ biết mình đã làm sai, đành lí nhí đáp: “Vâng, tôi tên là Vương Tế Vũ.”

Người đàn ông này đương nhiên là Lâm Kinh Vũ, lúc này y nhíu mày giây lát, nhớ lại mấy ngày trước Minh Dương có nói qua với mình một chuyện, liền nhìn Vương Tế Vũ hỏi:

“Cô chính là tỷ tỷ của đứa bé bị mất tích?”

Vương Tế Vũ không ngờ tới người đàn ông này lại biết mình, có điều hiện tại nghe thấy nói tới đứa bé bị mất tích trong lòng lại đau đớn, khóe mắt chợt nóng lên, sắc mặt như sắp khóc. Nàng không muốn thất lễ trước mặt người ngoài liền gắng kìm nén giọt nước mắt, cúi đầu nói một câu xin lỗi rồi xoay người bước đi, muốn rời khỏi nơi này.

Nhưng chưa đi được mấy bước, nàng liền nghe thấy tiếng người đàn ông phía sau nói: “Ta nghe nói cô quá đau lòng, đã nói với trưởng bối khuyên nhủ cô rằng không muốn di Thanh Vân tu hành phải không?”

Vương Tế Vũ dừng chan, nhất thời hơi ngạc nhiên. Những lời này là do hôm đó nàng đau lòng cùng cực đích xác có khóc lóc mấy câu, có điều không biết vì sao người đàn ông này lại biết. Chợt nghe thấy y hờ hững nói tiếp : “Ta khuyên cô nên điều chỉnh lại tâm tư, sớm đi tới Thanh Vân đi. Nếu quả cô muốn báo thù cho đệ đệ, bằng vào bản lĩnh hiện tại thì không đối phó nổi với kẻ thù đâu.”

Vương Tế Vũ rúng động toàn thân, ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy người đàn ông kia không biết tự bao giờ đã đi tới bên đầu núi xoay lưng lại với nàng, đang nhìn về hồ nước phía xa tựa như đang nghĩ tới điều gì đó ngơ ngẩn tới xuất thần. Qua một lúc sau, mới nghe thấy y tự lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp và chậm rãi:

“Người mà cô phải tìm, kỳ thực, thật là một nhân vật rất lợi hại…”

※※※

Vương Tế Vũ đã xuống núi, khi bóng hình yểu điệu đó khuất hẳn phía trước, từ trong miếu chợt đi ra một người nữa thân mặc đạo bào, chính là người mà Thanh Vân Môn sai tới nơi này, Minh Dương đạo nhân. Hắn nhìn về phía Vương Tế Vũ rồi đi tới bên cạnh, nói: “Lâm sư huynh, huynh thấy tư chất cô gái này thế nào?”

Mặt Lâm Kinh Vũ không biểu hiện gì, gật đầu đáp: “Rất tốt.”

Minh Dương đạo nhân cũng gật đầu nói: “Ừm, khó trách Vương gia muốn đưa cô ta tới Thanh Vân Môn tu hành.” Dừng lại giây lát, hắn lại mở miệng nói tiếp: “Buổi chiều hôm nay, toán người phái đi tìm kiếm cuối cùng của Vương gia cũng đã trở về, không tìm thấy gì hết.”

Thần sắc Lâm Kinh Vũ vẫn bất động, tựa hồ đối với kết quả nay sớm đã đoán trước được, nhàn nhạt nói: “Kẻ đó trước nay cẩn thận đa trí, đạo hạnh lại cao, nào có dễ dàng tìm được.”

Minh Dương đạo nhân thở dài, len lén nhìn sắc mặt Lâm sư huynh, nói: “Vậy hiện tại phải làm thế nào mới được?”

Lâm Kinh Vũ lặng yên một lúc, đáp: “Ta đợi ở nơi này nhiều ngày, chưa thấy tung tích y, Vương gia tìm khắp địa phận Long hồ, cũng không có kết quả. Như vậy xem ra e rằng kẻ này sau khi bắt cóc thiếu niên Vương gia kia liền cao chạy xa bay, hoặc trốn vào chỗ nào đó rồi…”

Y nói tới đây, ánh mắt lấp lánh tựa như hơi khó quyết định, bởi vì Thần châu hạo thổ rộng lớn như thế, một tu sĩ đạo hạnh cao thâm muốn trốn, thì đâu có dễ tìm ra được?

Minh Dương đạo nhân cũng nhíu mày, bất quá giây lát sau, hắn phát hiện vị Lâm sư huynh này đã xoay người lại nhìn về phía nam của Long hồ. Thuận theo ánh mắt của y, chỉ thấy tận xa phía nam sương mù trùng trùng, núi non nhấp nhô, Thập Vạn Đại Sơn như một con thú khổng lồ tĩnh lặng, nguy nga không có giới hạn, sừng sững đứng giữa đất trời, thần bí khó dò, rộng lớn vô biên.

Minh Dương đạo nhân giật mình thốt: “Lâm sư huynh, lẽ nào huynh nghĩ…”

Lâm Kinh Vũ nhìn rặng núi thần bí phía xa, nhàn nhạt đáp: “Nếu đổi là ta, cách tiện nhất đương nhiên là trốn vào trong Thập Vạn Đại Sơn, người đời chẳng vào, thần quỷ khó dò, lại có yêu thú chướng khí, nguy hiểm trùng trùng, tội gì mà không vào đó?”

Sắc mặt Minh Dương đạo nhân có chút khó coi, nói: “Nhưng mà Thập Vạn Đại Sơn rộng lớn như thế, làm sao mà tìm được đây?”

Lâm Kinh Vũ lắc đầu đáp: “Bất quá tốn thêm thời gian mấy ngày thôi, nếu y không ở trong rặng núi này, đương nhiên không cần đề cập tới. Còn nếu kẻ đó quả thực trốn ở đây,” Lâm Kinh Vũ mỉm cười, không hiểu sao nụ cười lại mang mấy phần cô quạnh, nhàn nhạt tiếp: “Nếu y quả nhiên ở trong núi, ta thực sực, thực sự muốn gặp lại y một lần.”

Advertisements

6 phản hồi (+add yours?)

  1. tieubachlong
    Th4 10, 2012 @ 07:48:46

    Nghe hấp dẫn rồi đây. Thanks 🙂

  2. vongocqui
    Th4 10, 2012 @ 10:16:41

    hehe phần này hay quá.

  3. zhuxianfan
    Th4 10, 2012 @ 11:55:41

    Chap này thật hấp dẫn! Thanks pro

  4. hellangeltd
    Th4 10, 2012 @ 12:20:09

    thanks nhìu 🙂

  5. langkhachbinhyen
    Th4 10, 2012 @ 17:14:03

    Kinh Vũ chưa có ý trung nhân, không biết lần gặp gỡ này có phải là khởi đầu cho một duyên phận không đây. Háo hức đọc tiếp 🙂

  6. Marguerite Belides
    Th4 13, 2012 @ 11:05:49

    Sao con gái đẹp là cứ hay nóng nảy thế nhỉ?

%d bloggers like this: