Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 10: Bạn thân (1)

Thân hình chuyển động nhẹ nhàng như được làn nước nâng đỡ, người con gái mỹ lệ thần bí ấy khỏa mình bơi đi. Luồng nước mảnh mai quạt tới khiến Vương Tông Cảnh nhận rõ cảnh vừa rồi nhất định không phải là ảo giác. Khi nhìn thấy bóng dáng đẹp đẽ ấy đã sắp đi xa, trong lòng nó chợt thấy lưu luyến, thân hình liền chuyển động đứng hẳn dậy định đuổi theo. Nhưng đúng lúc này nó chợt cảm thấy tức ngực, ngay cả đầu óc cũng choáng váng, té ra nhịn thở lâu quá sắp không xong đến nơi rồi.

Thể chất của nó tuy khác thường, nhưng rốt cục cũng chẳng phải thần tiên, cũng chưa từng tu luyện đạo thuật một cách nghiêm chỉnh, bởi vậy cho dù có thể nhịn thở lâu lâu một chút chứ cũng không thể cứ ở mãi dưới nước được. Vương Tông Cảnh đành dùng sức dẫm mạnh chân, thân hình nhanh chóng nổi lên trên mặt nước, nhưng trong suốt quá trình đó, ánh mắt nó luôn nhìn về phía người con gái đó đang bơi lặn dưới làn nước sâu không một tiếng động.

Bóng dáng đó trong ánh trăng đẹp như tiên, uốn lượn bồng bềnh bơi về phía xa

“Oạp” một tiếng, thân hình cường tráng nhô lên mặt nước, nó há miệng như con thú hung hăng nuốt từng ngụm không khí, sau đó vội vội vàng vàng lặn xuống nước lần nữa.

Sóng nước lung linh, ánh trăng mê say, nhưng lúc này cảnh sắc như mộng ảo đẹp hớp hồn đó Vương Tông Cảnh đều chẳng để ý tới, chỉ nhìn tứ phía muốn gặp lại bóng hình kia. Thế nhưng y như nó đã lo lắng, người con gái thần bí đó đã biến mất dưới nước hồ sâu, không còn tung tích gì nữa.

Ánh trăng lạnh lẽo, sóng nước rung động, Vương Tông Cảnh đứng ngơ ngác giữa cát trắng cỏ xanh, nghe tiếng nước róc rách khe khẽ dường như được vang vọng lại từ đằng xa, nó chợt thấy như vừa đánh mất gì đó.

※※※

Bơi lên mặt nước rồi bước lên bờ, Vương Tông Cảnh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa bầu trời, đêm đã về khuya rồi. Từng giọt nước chảy xuống theo lọn tóc mai của nó, dầm dề khắp cơ thể cường tráng. Nó nhíu mày cầm quần áo vứt ở bên cạnh lên, trầm mặc một lát rồi đi về phía đỉnh Ô Thạch Sơn.

Cảnh đêm tĩnh mịch, gió núi lạnh dần, có điều nó chẳng cảm thấy lạnh gì mấy, cứ đi rất nhanh lên tận đỉnh Ô Thạch Sơn. Khoảnh khắc vừa đặt chân lên đầu núi, ánh mắt nó đột nhiên đọng lại, chỉ thấy có một người đàn ông đứng ngay trước cửa miếu, ngẩng đầu nhìn trời.

Chính là Lâm Kinh Vũ.

Trong lòng nó thoáng vui vẻ, không nhịn được liền rảo bước tới, cất tiếng gọi: “Tiền bối.”

Lâm Kinh Vũ xoay đầu nhìn, hơi ngẩn người, ngạc nhiên nói: “Là cậu? Muộn thế này sao cậu còn tới đây?”

Vương Tông Cảnh nhìn Lâm Kinh Vũ đứng khoanh tay tại đó, tà áo tung bay, tựa như tỏa ra một cảm giác tiêu sái rất khó diễn tả, thanh tiên kiếm màu xanh lục ở sau người tỏa ra hào quang mờ mờ càng hấp dẫn sự chú ý của nó. Trong lòng nó chợt cảm thấy hơi kích động, chạy thẳng tới đứng ngay trước mặt Lâm Kinh Vũ, cung kính gập người hành lễ, sau đó nói lớn: “Tiền bối, xin người thu con làm đồ đệ được không, con muốn theo người tu luyện đạo thuật!”

Lâm Kinh Vũ nhìn Vương Tông Cảnh, trong mắt không hề có tí kinh ngạc nào, vẻ mặt cũng như có nét cười nhàn nhạt, không đáp ứng lời thỉnh cầu của nó mà quan sát nó kỹ càng một lượt, sau đó mỉm cười nói: “Sao nào, đột nhiên lại chạy tới nói chuyện này với ta?”

Vương Tông Cảnh ngước đầu nhìn lên, chỉ thấy nụ cười của Lâm Kinh Vũ rất ôn hòa, trong lòng liền cảm thấy ấm áp, liền cũng không giấu diếm nói hết mọi chuyện vừa phát sinh trong ngày rồi im lặng một lát, sau đó nói tiếp: “Tiền bối, con thực lòng cầu đạo, xin người thu con làm đồ đệ.”

Nói đoạn nó liền hướng về phía Lâm Kinh Vũ quỳ xuống. Lúc ban ngày, có bao nhiêu người chấn áp cùng cả uy thế của Vương Thụy Vũ nữa mà nó vẫn không chịu quỳ, nhưng lúc này đây, nó tình nguyện quỳ xuống. Có điều Lâm Kinh Vũ đã nhanh chóng chặn nó lại, Vương Tông Cảnh sức trâu trên người ghê gớm, nhưng dưới một cái đưa tay nâng lên trông rất nhẹ nhàng của Lâm Kinh Vũ, cả người liền bị giữ im bất động vững chắc như một hòn núi nhỏ, khiến lòng nó sau khi kinh ngạc lại càng thêm nồng nhiệt, nguyện vọng được bái sư càng cháy bỏng.

Lâm Kinh Vũ kéo nó dậy, trầm mặc một lát rồi lắc đầu đáp: “Ta không có dự định thu đồ đệ, hơn nữa,” Hắn nhìn Vương Tông Cảnh rồi nói tiếp, “Long Hồ Vương gia bản thân đã là thế gia tu chân, pháp thuật Phù lục gia truyền trong giới tu chân cũng là một phái có chỗ độc đáo riêng, cậu xuất thân từ chi trưởng của Vương gia, muốn tu chân việc gì phải bỏ gần tìm xa?”

Vương Tông Cảnh nhìn Lâm Kinh Vũ, không chần chờ nói ngay: “Con đã thấy đạo pháp Thanh Vân của người, cả thần thông của Thương Tùng đạo nhân nữa, con muốn được học thứ giỏi nhất!”

Những lời cuối nói chắc chắn như chém đinh chặt sắt, không hề dao động, nếu Vương Thụy Vũ đứng ở đây chỉ sợ mặt sẽ biến thành đen sì như đít nồi. Có điều Lâm Kinh Vũ lại bật cười, nụ cười đó rất ôn hòa, thế nhưng trong ánh mắt lại thoáng lộ vẻ kiêu ngạo, không hề có nửa phần khiêm tốn tránh né nào, có thể đó là một sự tự tin mạnh mẽ đủ để ngạo thị thế gian, nói ra một câu: “Không sai, cậu nói rất đúng.”

Nhưng Lâm Kinh Vũ rốt cục cũng không giống như những cao nhân trong những câu chuyện xưa kể lại, lập tức thu nhận Vương Tông Cảnh thành tâm cầu đạo này làm đệ tử, mà chỉ thản nhiên nói: “Tính ta lười nhác, không có dự định thu đồ đệ, cậu không cần nói nữa.”

Vương Tông Cảnh trong lòng thất vọng, lộ hẳn ra cả ngoài mặt. Trong Vương gia nó tuy nó có khá nhiều họ hàng, nhưng gia tộc quá lớn, năm xưa sau khi cha mẹ mất sớm, ngoại trừ tỷ tỷ Vương Tế Vũ ra, những người khác cũng không tính là thân thiết lắm, bây giờ lại xa cách ba năm mới trở về, càng cảm thấy xa lạ như có bức tường chắn. Nó cũng từng nhờ Minh Dương đạo nhân vốn ngụ trong Vương gia bảo gửi lời nhắn tới Vương Tế Vũ đang tu đạo tận Thanh Vân Sơn, Minh Dương đạo nhân đáp ứng ngay, bất quá y cũng nói thẳng với nó, thứ nhất là Thanh Vân Sơn cách Long Hồ U Châu quá xa, tin tức có tới cũng phải mất một thời gian, thứ hai là môn quy của Thanh Vân Môn rất khắt khe, Vương Tế Vũ tu hành chưa thành cũng không thể tùy ý hạ sơn.

Bởi vậy Vương Tông Cảnh ngoại trừ việc hâm mộ đạo pháp Thanh Vân ra, kỳ thực trong ý muốn bái làm đệ tử Thanh Vân Môn, cũng có mấy phần hy vọng có thể rời Vương gia đi Thanh Vân Môn để gặp người tỷ tỷ thân nhất trên đời của mình.

Có điều nghe thấy lời của Lâm Kinh Vũ có ý từ chối khéo, Vương Tông Cảnh lặng lẽ đứng dậy, chẳng nói lời nào. Lâm Kinh Vũ thấy sắc mặt của nó, nhưng hắn vẫn thản nhiên, cũng chẳng nói gì luôn. Đứng tại chỗ một lúc, Vương Tông Cảnh tự đấu tranh trong lòng, nhưng sau cùng cũng không làm được những hành động kiểu níu kéo mè nheo, chỉ lẳng lặng hướng về phía Lâm Kinh Vũ làm một lễ, rồi xoay người bước đi.

Đi được chừng năm sáu chục bước, chợt nghe thấy giọng người đàn ông đó từ sau lưng vọng tới: “Ta tuy không thu đồ đệ, nhưng nếu cậu nhất định muốn bái nhập làm đệ tử Thanh Vân Môn, cũng không phải là đã hết cách.”

Vương Tông Cảnh chấn động cả người, vụt xoay người, mặt lộ rõ nét vui mừng nhìn Lâm Kinh Vũ hỏi: “Tiền bối, thật sao?”

Lâm Kinh Vũ mỉm cười, đáp: “Đại chưởng giáo của bản môn là Tiêu Dật Tài Tiêu chân nhân, từ khi ông ta chấp chưởng Thanh Vân, đã thay đổi rất nhiều quy chế tổ truyền, có thể coi là một nhân vật cực kỳ quyết đoán. Trong những hạng mục thay đổi đó, có một mục là cứ năm năm Thanh Vân Môn lại mở rộng cửa thu nhận một đám thiếu niên anh tài, chọn lựa những kẻ ưu tú để huấn luyện, có điều…” Nói tới đây, Lâm Kinh Vũ cau mày một cách hiếm hoi, dừng một lát, rồi tiếp: “Có điều quy định trong đó rất nghiêm khắc, cạnh tranh cũng cực kỳ thảm liệt, cậu có…”

“Con sẵn lòng.” Không đợi hắn nói hết, Vương Tông Cảnh đã đáp lớn.

Lâm Kinh Vũ mỉm cười lắc đầu, nói: “Chuyện chi tiết, cậu về tìm Minh Dương mà hỏi cho cẩn thận.”

Vương Tông Cảnh gật đầu lia lịa, liền nói lời cảm ơn rồi cáo từ đi luôn. Nhìn bóng dáng tên thiếu niên đằng xa, Nét cười trên mặt Lâm Kinh Vũ dần biến mất, ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy vầng trăng lạnh lẽo kia vẫn treo lơ lững giữa trời đêm, tỏa ra làn ánh sáng trong vắt.

Bộ dạng vừa rồi của tên thiếu niên, không hiểu vì sao lại cảm thấy như từng quen thuộc, hắn chăm chú nhìn ánh trăng, thầm khẽ thở dài. Chẳng biết năm xưa khi mình mới lên Thanh Vân, cảm giác của Thương Tùng lúc nhìn mình liệu có giống như cảm giác của mình hôm nay chăng?

※※※

Lúc trở về thì đêm đã khuya lắm, nhưng trên đường thì lại rất bình yên, không gặp một con yêu thú nào, có điều tới dưới chân Long Hồ Thành thì cổng thành đương nhiên là đã đóng từ lâu rồi.

Giờ có gọi thì cũng chẳng dễ mà mở được cổng ra, Vương Tông Cảnh nghĩ ngợi một lát rồi quyết định không gọi cổng nữa mà tìm một cây cổ thụ cao to ở ngay ngoài cổng thành, thoăn thoắt trèo lên trên, sau đó dựa vào chạc cây tính ngủ cho hết đêm. Cái kiểu ngủ này cũng là chuyện thường ở trong rừng rậm ngày trước, nó đã quen từ lâu rồi.

Màn đêm qua đi, những tia sáng đầu tiên của buổi sớm le lói chiếu đầu thành Long Hồ, người vệ sĩ canh gác vừa mở cổng ra liền nhìn thấy một bóng người cao lớn chạy lại, tức thì giật mình kĩnh hãi. Bất quá khi nhìn rõ diện mạo người chạy tới thì hắn cũng chẳng ngăn trở. Sau khi vào thành, Vương Tông Cảnh cũng chẳng đi đâu, về thẳng Vương gia bảo.

Lúc này trời vẫn còn sớm, đại đa số mọi người vẫn còn đang trong giấc mộng lành, bất quá đám hạ nhân canh cửa đi chợ đương nhiên là đã rời khỏi giường. Vương Tông Cảnh từ cửa lớn đi thẳng vào, gia đinh canh cửa không ngăn cản nó, nhưng nó thấy ánh mắt bọn chúng so với lúc nó đi ra thì đã khác hoàn toàn, chắc là chuyện ngày hôm qua hiện tại đã truyền khắp Vương gia bảo rồi.

Có điều Vương Tông Cảnh cũng chẳng quan tâm đến chuyện đó, cũng không làm ra bộ dạng đột nhiên tỉnh ngộ chạy tới trước cửa nhà Vương Thụy Vũ quỳ gối xin tha tội, mà chạy một mạch về căn trạch viện nho nhỏ mà mình ở. Vừa đi qua cái cổng có mái che, Vương Tông Cảnh lại ngẩn người ra, chỉ thấy dưới gốc cây ngô đồng trong sân, tên béo Nam Sơn ngồi trên thảm cỏ lưng dựa vào gốc cây, đầu gục xuống ngực, hơi thở đều đều, lại ngồi ở đó mà ngủ.

Vương Tông Cảnh chầm chậm lại gần, sắc mặt hơi phức tạp nhìn Nam Sơn. Vừa định đưa tay khều hắn dậy thì lại chợt dừng động tác, ngắm nhìn khuôn mặt béo trắng đó một lát rồi thầm thở dài, xoay người đi vào trong nhà tới bên giường ôm lấy cả đống chăn, định đem ra đắp lên người Nam Sơn.

Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy ngoài cổng viện vọng tới một tràng những tiếng bước chân, sau đó nghe thấy tiếng Nam Thạch hầu hơi nhỏ cất lên ngay dưới gốc ngô đồng, ông ta hạ giọng gọi hai lần: “Tiểu Sơn, Tiểu Sơn?”

About these ads

Comments are closed.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 168 other followers

%d bloggers like this: