Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 12: Thành Lư Dương (2)

Còn nhiều nhưng chẳng nghe được nữa, chỉ thấy đám đông nhanh chóng xúm tụm lại thành một đám lớn ngay đầu đường, Vương Tông Cảnh cau mày nhìn tầng tầng lớp lớp những người là người dày đến giọt nước không lọt, khe khẽ lắc đầu rồi xoay người tiếp tục đi về phía trước, chẳng tính hóng chuyện ở chỗ này.

Tiếng bàn luận ồn ào trong đám đông nhanh chóng im hết, đại khái những người vây quanh đều là xem náo nhiệt thôi, bởi vậy khi Vương Tông Cảnh đi qua gần đám đông, nó có thể nghe thấy rất rõ từ đám đông vọng ra một giọng đàn ông có vẻ giận dữ, lạnh lùng quát mắng: “Tiện nhân, mày cố ý bêu xấu giữa đường, rắp tâm làm mất mặt Tô gia chúng ta chăng?”

Vương Tông Cảnh ngẩn người, ngoái đầu nhìn vào đám đông, có điều bằng vào tai mắt tinh tường của nó vẫn không nghe thấy đối tượng bị mắng chửi kia có lời nào đáp lại, cũng không biết trong đám đông này rốt cục là diễn ra tình cảnh gì. Vương Tông Cảnh do dự giây lát rồi lại nhấc chân đi tiếp, dù sao cũng chẳng liên quan gì tới mình. Trong khi đó, không biết có phải sự im lặng kỳ dị kia càng chọc giận tới người đàn ông đang chửi hay không, mà tiếng quát mắng càng lúc càng to, nghe ra tựa hồ người đó giận dữ lắm, đồng thời hắn có vẻ cũng cực kỳ căm ghét người đối diện, khá nhiều câu khó nghe cũng từ mồm bay ra rồi.

“Cái mặt tởm nhà mày nhìn tao làm gì, tiểu tiện nhân, có giỏi cắn tao coi?”

“Phì, lão tử nói cho mày biết, con tiện phụ mẹ mày chết đáng lắm!”

“Nó chết thật chính là ông trời có mắt!”

“Chết không chỗ chôn thân thật đáng kiếp, làm sao, tao nói thế đấy, mày làm gì được tao?”

“Mẹ nó chứ, bản thiếu gia phải xem xem con tiện phụ chết rồi trông xấu xí thế nào, mày cút ra… á..”

“Tiểu tiện nhân, mày dám cắn tao! Tao đánh chết mày cho coi…”

Thình lình đám động chợt náo loạn, có người bắt đầu la lên kinh hãi, bên trong có tiếng gào thét càng thảm thiết hơn. Sau những tiếng lộn xộn loạn cào cào, chợt thấy người đàn ông đột nhiên cao giọng, quát lên một tiếng tựa như đã phát tác vậy, đám đông tức thì đại loạn, chen lấn xô đẩy nhau ào ào loạn xạ lùi sang hai bên, một bóng đen từ trong đám đông bay vọt ra, lộn một vòng rồi vừa vặn rơi về phía Vương Tông Cảnh.

Vương Tông Cảnh thân thủ nhanh nhẹn, vật kia tuy bất thình lình nhưng tốc độ cũng không kể là nhanh, bất giác nhảy lui lại một bước tránh ra. Chỉ nghe đánh “bạch” một cái, bóng đen kia đã rơi xuống đất một cách nặng nề, nó cúi đầu nhìn xuống, tức thì sững người, nhất thời không nói được thành tiếng.

Cái vật đen đen vừa bay ra, lúc này nhìn rõ ràng té ra là một xác đàn bà được bọc bởi một cái chiếu rách te tua, mặt mũi trắng nhợt tựa hồ đã chết khá lâu rồi. Gần như cùng lúc, trong đám đông phát ra một tiếng la thảm thiết đầy tuyệt vọng, một bóng người gầy gò lao ra vồ lấy thi thể người đàn bà, thân hình run lên bần bật nhưng cứ ôm chặt lấy thi thể đã chết đó.

Đám đông xung quanh tức thì tránh ra, Vương Tông Cảnh lại không động đậy, hai người phụ nữ một sống một chết ở ngay trước mắt nó, nó có thể nhìn rất rõ đó chỉ là một bé gái chừng hơn mười tuổi, mặt mũi dơ dáy nhìn không rõ được dung mạo, quần áo trên người cũng rách toạc nhiều chỗ, có điều nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra nguyên liệu làm quần áo đều là tơ lụa loại tốt. Lúc này thấy bé gái đó vẫn ôm chặt thi thể người đàn bà, hàm răng nghiến chặt, khóe mắt ngấn lệ, đôi môi cùng cơ thể không ngừng run rẩy xem ra tinh thần đã phải chịu sự kích động cùng cực, nhưng không biết vì sao cho dù tới mức đó rồi mà vẫn chỉ xiết tay tới trắng bợt cả ngón tay, miệng rỉ máu chứ nó vẫn không chịu nói tiếng nào, ẩn chứa một ý chí kiên cường đến tàn khốc khiến cho Vương Tông Cảnh dù đã quen nhìn những con yêu thú hung dữ trong rừng sâu ngày đó cũng phải giật nảy cả mình, dường như đang thấy một con yêu thú cùng đường đang gầm thét đầy thù hận.

Đứa bé gái này đầu tóc rối bù, trong kẽ tóc cài mấy cọng cỏ xanh, Vương Tông Cảnh chợt động tâm ngoái đầu nhìn vào chỗ đám đông lúc trước, quả nhiên liền thấy trên mặt đất có một tờ giấy nát bị vứt sang một góc, trên giấy viết bốn chữ “Bán thân chôn mẹ”.

Một người đàn ông trẻ tuổi từ đám đông bước ra, theo sau hắn còn có bốn năm người nữa, những người đứng xem xung quanh vội lớp lớp tránh đường. Hắn đi thẳng tới bên cạnh đứa bé gái, ánh mắt quét qua mặt đất, trên mặt tỏ ra căm ghét khôn tả, trong đó có nhìn lướt qua thân hình Vương Tông Cảnh đang đứng một bên, cũng chẳng để ý tới những người xem náo nhiệt xung quanh, chỉ hung dữ nhìn đứa bé gái hai lần sau đó đột nhiên nói lớn với đám đông: “Mọi người nghe đây, con tiểu tiện nhân này chính là nghiệt chủng bị đuổi khỏi Tô gia, người đàn bà đã chết còn làm ra những chuyện dơ bẩn thương phong bại tục hơn nữa, ai muốn giúp nó ắt là đối địch với Tô gia chúng tôi, bản thân hãy tự cân nhắc.”

Nói đoạn liền cười lạnh hai tiếng, sau đó tên Ngũ thiếu gia nhà họ Tô này dương dương bỏ đi, đám đông xung quanh từ xa nhìn vào xì xà xì xầm, nhưng không ai xáp tới nữa.

Gió hơi lành lạnh thổi qua con đường cuốn một góc mảnh chiếu dơ bẩn rách nát lật lên, rung bần bật.

“Hic ing ing ing..” một chuỗi tiếng nức nở cực kỳ uất ức nhưng nhỏ tới khó mà nghe thấy, từ bờ vai run run truyền ra, nếu không phải Vương Tông Cảnh tai mắt khác hẳn người thường thì cũng khó phát hiện được. Lúc này, nó nhìn xung quanh, chẳng thấy có một ai có ý tiến tới giúp đỡ an ủi, xem ra Tô gia tại thành Lư Dương quả nhiên thế lực rất ghê gớm.

Có điều mấy năm qua nó phải đấu tranh giành sự sống trong khu rừng rậm đáng sợ ấy, vì sự sống còn mà tự tay đã giết chết không biết bao nhiêu yêu thú. Nếu thường ngày luôn phải nhìn cái chết tới thành quen, cho dù là nhìn yêu thú chết trong đau đớn đi nữa thì trái tim cũng bất tri bất giác bị biến thành cứng rắn. Tình cảm nhân gian cũng có thể khiến nó xúc động, nhưng tuyệt không thể khiến Vương Tông Cảnh xuất thủ trượng nghĩa như những hiệp sĩ trong truyện cổ được, nó thậm chí ngay cả mặt cũng không có biểu hiện gì, chỉ lẳng lặng nhìn một màn vừa rồi sau đó giống như hầu hết những người khác, từ từ lui ra.

Lúc đó đứa bé gái dưới đất chầm chậm ngước đầu lên, sắc mặt trắng nhợt, khuôn mặt lấm lem bụi đất trông càng thêm thê thảm, tay nó run rẩy từ từ nhấc manh chiếu rách muốn bọc lại thi thể mẫu thân lần nữa. Chỗ này là ở ngay giữa đường lớn, người qua lại rất nhiều, nhưng nhìn thấy cảnh này ai cũng đi vòng sang bên, để trống một khoảng rộng dành cho hai mẹ con âm dương chia cách.

Dùng manh chiếu rách gắng gượng bọc lấy thi thể, đứa bé nhìn xung quanh, hiển nhiên nếu để thi thể ở giữa đường lớn thì không ổn, đưa mắt nhìn sang thấy bên đường có một cái ngõ nhỏ, bên trong có một gốc cây cổ thụ cong queo, ngõ cũng không sâu lắm chỉ hơn một trượng là đã có một bức tường đổ chặn ngang, trong ngõ cũng không có vật gì mà chỉ có lá khô rơi đầy theo gió.

Đứa bé gái nghiến răng ôm thi thể mẹ dịch sang bên đó. Có điều nó chỉ là một đứa bé rất bình thường sức lực đâu được bao lớn, ấy là chưa nói trông nó khốn khổ cùng cực, chẳng biết mấy ngày qua có được ăn cơm không nữa, bởi vậy rốt cục nó dùng toàn bộ sức lực cũng chỉ mới dịch thi thể mẹ đi được khoảng ba thước, còn cách cái ngõ một đoạn xa nữa.

Đám đông đứng nhìn xugn quanh có người thở dài, có kẻ lắc đầu, còn có đứa nói cạnh nói khóe, cũng có vị cười khổ rồi bỏ đi, tất cả chỉ có nhìn, dửng dưng mà nhìn đứa bé giữa đường đang bàng hoàng quẫn trí, không có ai tới giúp cả.

Đứa bé gái trông đã mệt tới trơ cả người, nó quay đầu nhìn đám đông trên đường, cắn răng, mặt mũi nhợt nhạt, đột nhiên quỳ xuống lạy ba lạy trước đám đông sau đó phục xuống đất không chịu ngẩng dậy.

Từ đầu tới cuối, không biết vì sao nó không nói một câu nào, có điều bầu không khí phảng phất một kiểu rất kỳ quái, dường như ai cũng hiểu ý nó hết.

Ai cũng hiểu, nhưng chẳng ai đứng ra cả.

Đám đông dần dần tản đi, tuy mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình nhưng trong tình cảnh này dù mình không muốn giúp thì thôi chứ lại còn đứng đó lạnh lùng nhìn ngó cười nói thì không phải là ai cũng làm được.

Tiếng bước chân lại vang lên, nhưng là bỏ đi xa dần, đứa bé vẫn phục đầu dưới đất, ngơ ngẩn nghe những âm thanh hỗn loạn, cuối cùng dường như đã tuyệt vọng hoàn toàn, từ từ xoay người rồi trơ ra nhìn thi thể mẹ mình nằm trên đường, sau đó lại cố thử di động nó lần nữa.

“Để ta.”

Đột nhiên một giọng nói đàn ông nhạt nhẽo vang lên bên tai nó, khiến nó giật nảy mình, quay đầu nhìn lại chỉ thấy một khuôn mặt trông tuổi cũng không lớn lắm, một thiếu niên thân hình khá cường tráng cao lớn không biết đã tới ngay sau lưng nó từ bao giờ, sau khi nhìn nó một lượt cũng chẳng nói thêm gì, liền cúi người cuốn cái chiếu rách lại, hai tay nhấc lên lập tức ôm bổng lấy thi thể người đàn bà đó.

Đứa bé gái tựa như ngớ người ra, nhưng nhanh chóng có phản ứng, vội vàng đứng dậy nhìn Vương Tông Cảnh muốn nói gì đó nhưng nhất thời nói không ra tiếng. Vương Tông Cảnh đương nhiên cũng chẳng đợi nó mở miệng, hơn nữa một màn vừa rồi trước sau hắn đều nhìn thấy hết, liền nhanh gọn đi tới cái ngõ nhỏ ở bên đường. Đứa bé gái theo sát phía sau, nhìn thiếu niên cao hơn mình tới cả cái đầu, trong mắt thoáng vẻ cảm kích.

Nhanh chóng đã tới ngay đầu căn ngõ nhỏ, Vương Tông Cảnh chọn một góc tường đặt nhẹ cái thi thể được bọc trong chiếu rách xuống, sau đó quay người lại, vừa vặn đối mặt với đứa bé.

Đứa bé gái trông có vẻ căng thẳng, nhưng vẻ mặt đầy cảm kích, hai tay nắm chặt vạt áo, nhỏ giọng thốt: “Cám ơn, cám ơn ngài.”

Vương Tông Cảnh lẳng lặng gật đầu, thở dài rồi xoay người định đi, có điều trong lúc thân hình chuyển động, hắn đột nhiên nhìn thấy ở một chỗ không để ý tới trong ngõ, ngay đằng sau gốc cây cổ thu cong queo đột nhiên có một cái bóng lay động, rồi hiện ra một người.

Người này thân hình cao to, khí độ bất phàm, trông rất có khí thế, có điều khuôn mặt lại phủ một màu đỏ bầm quỷ dị, thần sắc tiều tụy không có bao nhiêu sinh khí, trông dữ tợn đáng sợ như một con ác quỷ dưới địa ngục. Cái khuôn mặt này vốn Vương Tông Cảnh mười phần quen thuộc, chính là kẻ đã từng thay đổi vận mạng của nó, Thương Tùng đạo nhân.

Vương Tông Cảnh giật nảy mình, trong sát na liền cảm thấy một luồng khí lạnh từ sau đầu chạy ngược lên, nếu là tu sĩ khác thì cũng thôi, Thương Tùng đạo nhân đối với nó mà nói là một tồn tại như ác mộng, lại thêm từng tận mắt chứng kiến thần thông kinh thiên động địa của vị đạo nhân này so với Lâm Kinh Vũ cũng không hề thua kém, bởi vậy phản ứng đầu tiên của Vương Tông Cảnh chính là xoay người chạy ngay, căn bản không để ý tới thứ gì khác, ngay cả đứa bé gái bên cạnh có vẻ còn muốn nói thêm mấy lời cảm ơn, cũng mặc kệ hết.

Đứa bé gái kia cũng giật nảy người, nhưng mà là bị hành động đột nhiên bỏ chạy của Vương Tông Cảnh dọa sợ. Trông bóng dáng của thiếu niên ân nhân bằng một tốc độ kinh người, như một con báo đang sợ hãi đột nhiên xông ra khỏi căn ngõ, trong nháy mắt đã rảo cẳng chạy mất hút ở phía xa con đường, nó nhất thời vẫn chưa hồi lại được tinh thần. Một lúc lâu sau mới đột ngột nghe thấy một tiếng rên nhỏ, nó ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong căn ngõ nhỏ không biết từ bao giờ dưới đất đã có thêm một người đàn ông to lớn, sắc mặt nổi lên một màu đỏ bầm cổ quái, thân hình co quắp bắt đầu co giật một cách bất thường, tựa hồ như đang trong cơn đau đớn tột cùng. Qua thêm một lúc nữa, màu đỏ trên mặt người đó đột nhiên bùng phát, da thịt co thắt nổi cả mạch máu, trông giống như có một luồng máu nóng sắp nổ bung ra. Một lát sau, người đàn ông phát ra một tiếng gầm nhẹ, loáng thoáng nghe giống như hai từ “tu la”, trong giây lát, cả thân hình gã liền cương cứng lại rồi “bịch” một cái lăn queo trên đất, từ đó không thấy động đậy gì nữa.

Advertisements

Comments are closed.

%d bloggers like this: