Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 14: Mất tích (2)

Ánh mắt nữ tử áo xanh dừng trên người Vương Tông Cảnh đứng bên một lát, không đáp lời ông lão mà lại bật cười một tiếng, hỏi ngược lại: “Ông tưởng cháu là ông ư?”

Ông lão nổi giận, vừa định nói thì chợt nghe tiếng của Dã Cẩu đạo nhân ở bên cạnh: “Không sai, không sai!”

Lời nói chưa dứt, thân hình Dã Cẩu chớp lên như điện, nháy mắt đã tới cạnh nữ tử cười toe toét, hỏi han cực kỳ ân cần, thật là chu đáo, thái độ khác hẳn thái độ đối với ông lão hạc cốt tiên phong kia một trời một vực. Còn nữ tử xinh đẹp cười tươi như hoa, đối với Dã Cẩu đạo nhân cũng rất ôn hòa, mỉm cười đáp lời, bỏ mặc ông lão tức nghẹn ở bên cạnh trợn mắt thở phì phì cả nửa ngày không nói nên lời.

Vương Tông Cảnh trấn tĩnh tinh thần, bước lên trước hai bước hướng về phía nữ tử áo xanh cất tiếng hỏi: “Vị cô nương này… không, tiền bối, xin hỏi người vừa rồi trên đồi có nhìn thấy một tiểu cô nương khoảng mười tuổi không, nó mới mất mẹ, vừa rồi mới lên trên đồi đó.’

Nữ tử áo xanh ngẩn người, cau mày nghĩ ngợi giây lát rồi lắc đầu đáp: “Không thấy, vừa rồi trong bãi tha ma trên đồi, không có một người sống nào ở đó.”

Vương Tông Cảnh giật nảy mình la lên thất thanh: “Cái gì?”

※※※

Đêm đã về khuya, mây đen kịt như mực, tường thành Lư Dương cao lớn phía xa hiện tại chỉ còn là một cái bóng mờ, vẫn sừng sững trong bóng tối.

Dưới chân ngọn đồi vô danh, ông lão và Dã Cẩu đạo nhân cùng nử tử áo xanh xuất hiện sau đều đứng dưới chân đồi như đợi điều gì đó. Trong ba người xem ra cũng chỉ có Dã Cẩu đạo nhân tính tình có vẻ nóng nảy hơn một chút, thi thoảng lại ngoái đầu nhìn lên trên đỉnh đồi, còn ông lão cùng nữ tử áo xanh đều rất kiên nhẫn, vẫn nhỏ giọng nói chuyện sắc mặt như thường, bình thản chờ đợi.

Lại qua thêm một lúc, trên ngọn đồi nhỏ lại có bóng người, Vương Tông Cảnh mặt mang vẻ thất vọng và nghi hoặc từ từ trở lại.

Ông lão mỉm cười hỏi: “Sao rồi, tìm thấy không?”

Vương Tông Cảnh im lặng lắc đầu, chần chừ một chút rồi nói: “Người thì không thấy, nhưng nếu nói đã bị âm linh hại thì vãn bối đã tìm khắp cả quả đồi cũng không thấy xác của nó, thế này là sao, tại sao lại không thấy nhỉ?”

Nử tử kia đối mắt với ông lão, ông ta lắc đầu. Nữ tử áo xanh cau đôi mày thanh tú, tựa hồ như hơi miễn cưỡng, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì. Lúc này Dã Cẩu dạo nhân vốn từ đầu chẳng nói câu nào đột nhiên cất tiếng hỏi: “Tiểu tử, ngươi và tiểu cô nương đó quan hệ thế nào, ta trông ngươi không giống như họ hàng của nó.”

Vương Tông Cảnh há miệng định nói gì đó, nhưng lại ngậm lại, phát hiện bản thân với Tô Tiểu Liên thực không có quan hệ gì đáng kể, không bạn không bè, không thân không họ, ngoại trừ biết được mỗi tên cô ta thì nó chẳng biết gì về cô bé số mạng khổ sở đó cả. Nó vừa ngạc nhiên vừa ngơ ngác, cười khổ đáp: “Bèo nước gặp nhau thôi.”

“Hử?” Nữ tử áo xanh nhìn lại nó một lượt, gật đầu nói: “Không ngờ tiểu ca này lại là người tốt.”

Vương Tông Cảnh cười mỉa mai, anh mắt không hẹn lại nhìn về phía Diệt Linh Tháp, hiện tại pháp bảo này đã nằm một cách trân trọng trên tay của Dã Cẩu đạo nhân đứng bên cạnh, hiển nhiên là y chu đáo cống hiến đã giành lấy việc mang vác này. Trong lòng thoáng động dường như chợt nhớ ra một chuyện, Vương Tông Cảnh sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi, do dự giây lát rồi nói với nữ tử áo xanh: “Tiền bối…”

Nữ tử áo xanh xua tay, nói giọng bực bội: “Đừng kêu ta là tiền bối, ta đã già đâu. Tên ta là Tiểu Hoàn, vị đạo trưởng này tên là Dã Cẩu, ông đây là gia gia ta tên gọi Chu Nhất Tiên, cậu cứ gọi thẳng tên chúng ta là được.”

“Ồ… Tiểu Hoàn tiền bối, à không, Tiểu Hoàn cô nương, xin hỏi cô nương một chuyện, vừa rồi cô nương dùng Diệt Linh Tháp thu phục Thanh diện quỷ ở trên đồi, còn diệt sát không ít yêu linh quỷ hồn, vãn bối nghe nói người chết sẽ biến thành quỷ(*), quỷ vẫn có một chút linh trí, không biết…”

“Cậu nhầm rồi.” Tiểu Hoàn lắc đầu ngắt lời, nói: “Đó là do người đời không biết, không hiểu được sự thật của quỷ đạo. Linh hồn người chết có thể thành quỷ, thế nhưng hầu hết chỉ trong khoảng thời gian rất ngắn ban đầu là còn giữ được một chút ký ức và linh trí, về sau liền rơi vào hỗn độn, mù mịt chẳng biết gì nữa. Trên đời này, quỷ vật mà có linh trí không ngoài ba trường hợp: Thứ nhất là người vừa chết hóa thành quỷ mới thì trong mấy ngày ngắn ngủi vẫn còn linh trí; thứ hai là lúc chết mang chấp niệm cực nặng rồi nhờ cơ duyên xảo hợp trở thành quỷ hùng một phương có thể có được linh trí, thế nhưng loại quỷ vật này cực ít, hơn nữa trong một phạm vi địa phận nhất định chỉ được có một con quỷ hùng. Như bãi tha ma này cũng chỉ có một con Thanh diện quỷ, các âm linh quỷ vật còn lại đều phải chịu sự khống chế của nó đi làm chuyện ác, trở thành những con rối không có linh trí mà thôi.”

Vương Tông Cảnh nghe chuyện này đúng là kỳ lạ chưa thấy bao giờ, coi như đại khai nhãn giới, không nhịn được hỏi luôn: “Vậy còn loại thứ ba?”

Tiểu Hoàn mỉm cười đáp: “Loại thứ ba à, vậy còn hiếm hơn nữa, tức là trong thiên địa có mấy loại pháp bảo thần vật cực kỳ hãn hữu, có thể nhiếp hồn định phách, đem hồn phách của người đã chết tụ tập lại mà không tan, như vậy cũng có mấy phần hy vọng. Có điều chuyện kỳ lạ kiểu như vậy quá huyền ảo phiêu diêu, cho dù ngẫu nhiên hình thành cũng phạm vào thiên đạo, làm người sống cũng được, chết rồi thì thôi chứ thành ra như vậy cũng chưa chắc đã là chuyện tốt…”

Nói tới đoạn sau, sắc mặt Tiểu Hoàn dần dần ngưng trọng, ánh mắt phiêu đãng không biết đang nghĩ tới chuyện gì, giọng nói nhỏ dần, trên mặt mang đầy vẻ hoài niệm ngơ ngẩn.

Ở bên canh, Chu Nhất Tiên với Dã Cẩu đạo nhân đồng thời nhíu mày.

Vương Tông Cảnh nghe vẫn không hiểu lắm, bất quá chuyện đó cũng không phải là điểm cốt yếu mà nó muốn hỏi, liền húng hắng một tiếng rồi nói: “Vậy vừa rồi…, lúc cô nương thi pháp có phát hiện trên đồi một hai con quỷ mới nào…”

Tiểu Hoàn ngẩn người, sau đó liền hiểu ra không nhịn được phải bật cười, lắc đầu đáp: “Không có, cậu yên tâm. Kỳ thực cứ như ta thấy cái vị tiểu cô nương bèo nước gặp nhau kia quá nửa là không có ở trên đồi, hoặc là được người ta cứu đi rồi cũng không chừng.”

Vương Tông Cảnh đứng nghệt ra hồi lâu, cuối cùng cũng đành chấp nhận cái cách giải thích nghe không thuyết phục lắm này. Nó với Tô Tiểu Liên vốn không quen biết, hôm nay thực sự chỉ là ngẫu nhiên bèo nước gặp nhau, đương nhiên không thể sinh ra những cảm giác mạc danh kỳ diệu gì đó được. Dù sao cũng đã vậy, coi như trong lòng cũng có một đáp án là được. Nó liền thở phào một hơi rồi cảm tạ đám Tiểu Hoàn, chuẩn bị từ biệt tiếp tục đi về phía bắc.

Bên này đám Chu Nhất Tiên với Tiểu Hoàn ngược lại có ấn tượng không tệ đối với tên thiếu niên có thân hình cường tráng, lần lượt nói chuyện với Vương Tông Cảnh thêm mấy câu. Nhờ đó Vương Tông Cảnh cũng biết được bọn họ có ý định đi xuống phía nam, liền cất tiếng cảnh báo: “Nếu mọi người đi về phía nam, phải cẩn thận đấy, ở đó ngay gần Thập Vạn Đại Sơn, mấy năm qua thường có yêu thú hung ác từ trong núi xông ra đả thương người đấy.”

Tiểu Hoàn mỉm cười đáp: “Không việc gì, bọn ta có một bảo tiêu rất lợi hại mà.” Nói đoạn quay sang cười với Dã Cẩu. Dã Cẩu đạo nhân hừ một tiếng ưỡn ngực hóp bụng, trông rất uy mãnh hung hăng.

Chu Nhất Tiên trợn mắt với Dã cẩu đạo nhân, thuận miệng hỏi: “Vậy cậu muốn đi về đâu?”

“Thanh Vân Sơn.”

“Hử?” Ba người bên này đột nhiên đồng thời mở miệng, giọng có mấy phần kinh ngạc.

Giây lát sau, khuôn mặt bọn họ đều tỏ ra kỳ lạ khôn tả, Chu Nhất tiên với Dã Cẩu không nói tới, riêng mặt cô nương Tiểu Hoàn lộ ra vẻ ngơ ngẩn không sao diễn tả nổi, một lúc sau nàng mới thở dài một tiếng, nói nhẹ: “Cậu, cũng đi tham gia Hội Thi Thanh Vân đấy à?”

Vương Tông Cảnh gật đầu đáp: “Vâng.”

Tiểu Hoàn im lặng một lát, cặp má đẹp đẽ đột nhiên nổi lên màu đỏ hồng, nói nhỏ: “Nếu như cậu tương lai may mắn thực có thể vào Thanh Vân Môn, xin hãy giúp ta để ý tìm một người, nói với y rằng: Tiểu Hoàn vẫn còn nhớ tới y. Người đó họ Trương, tên là…”

“E hèm!” Bên cạnh đột nhiên phát ra một tiếng húng hắng ngắt lời Tiểu Hoàn. Vương Tông Cảnh nhìn sang thấy Chu Nhất Tiên mặt mũi khó đăm đăm đang đứng đó, còn bên kia Dã Cẩu đạo nhân không biết vì sao sắc mặt càng đen như đít chảo.

Tiểu Hoàn lại im lặng, giây lát sau nàng thở dài lắc đầu, giống như đang cười khổ, nửa như tự giễu, nửa như hiu quạnh, cuối cùng xoay đầu đi luôn: “Bỏ đi, bỏ đi, bất quá là ta tự đa tình…”

Nàng buồn bã bước đi, gió đêm mát lạnh phớt qua tà áo khẽ bay.

Chu Nhất Tiên trừng mắt với Vương Tông Cảnh, rồi cũng không nói gì quay đầu đi theo. Vương Tông Cảnh còn đang hồ đồ thì trước mắt tối sầm, thì ra là Dã Cẩu đạo nhân đã vươn người tới, mặt giận dữ hung ác trợn mắt nhìn nó, cũng không biết là căm ghét Vương Tông Cảnh hay là căm ghét người khác, từ trong kẽ răng nhả ra mấy lời: “Xú tiểu tử, đừng có nhiều chuyện, nếu không lão tử xông lên Thanh Vân Sơn chặt ngươi ra làm tám mảnh!”

Vương Tông Cảnh nhất thời ngạc nhiên, còn chưa kịp phản ứng thì Dã Cẩu đạo nhân đã quay người đi luôn. Phía trước chỉ nghe thấy Chu Nhất Tiên cau mày vừa đi vừa trêu chọc Dã Cẩu đạo nhân: “Anh hùng rơm, bất quá cũng chỉ là hoành tráng sau lưng, nếu thực gặp phải thằng kia, đứng trước mặt nó, chả mấy là dẹo ngay.”

“Phì!” Thì ra là Dã Cẩu đạo nhân bực dọc với Chu Nhất Tiên, cười lạnh đáp: “Ông cũng chỉ giỏi nói cạnh khóe mà không nghĩ tên đó là ai à, ông thử nói rõ cho tôi xem năm xưa khi tên họ Trương đó cầm Tru Tiên Kiếm, thiên hạ có mấy người đứng trước mặt nó mà không dẹo?”

Chu Nhất Tiền nghệt ra một lúc, đưa tay gãi mái tóc trắng trên đầu, hồi lâu sau mới cười khổ: “Ngươi nói chuyện này, hình như đúng thế thật…”

“Hừ!” Dã Cẩu đạo nhân hừ lạnh, sau đó không hề vì đấu khẩu thắng được một lần mà vui, thậm chí còn ngược lại, tựa hô vì chuyện này mà tâm tình càng thêm nát bét, bước đi một mạch như bay đuổi theo hướng của Tiểu Hoàn.

Chỉ còn Vương Tông Cảnh đứng yên tại chỗ ngẩn người hoang mang, lẩm bẩm nói: “Trên Thanh Vân Sơn, một người đàn ông họ Trương…”

“Đó là ai nhỉ?”

Ghi chú (*): Trong tiếng Hoa, nếu nói “quỷ” sẽ tương đương với nói tới “ma” trong tiếng Việt, nhưng đọc kiếm/tiên hiệp các bạn cũng biết nếu nói “ma” lại chỉ một khái niệm khác như ma đầu, ma đạo, ma nhân, ma hóa tức vẫn là người nhưng đã thay đổi tính cách thành xấu, hoặc hành xử đường lối khác với người thường. Do vậy trong bản dịch tôi vẫn để là “quỷ” chứ không dịch là “ma”, chỉ cần mọi người đọc đến những đoạn nói “quỷ” thì cứ cho rằng đang nói ma là được (dù sao người ta nói nhất quỷ nhì ma, nên quỷ phải được ưu tiên hơn :p)

Advertisements

Comments are closed.

%d bloggers like this: