Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 32: Xung đột (2)

Không cần bàn mà Vương Tông Cảnh với Cừu Điêu Tứ cùng phản ứng giống nhau, rảo bước chạy tới, ngoái đầu nhìn khắp nơi nhưng nào thấy bóng dáng Tiểu Đỉnh đâu, ngay cả con chó Đại Hoàng trước giờ đều rất bắt mắt cũng biến mất một cách thần kỳ, thật không biết vì sao lại trốn biệt nữa.

Nhìn dòng người người qua người lại trên đường, Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy như lòi cả mắt ra, vừa lo lắng vừa bực tức, nhìn Cừu Điêu Tứ thấy thần tình của nó cũng rất cổ quái và sốt ruột. Hai người tìm xung quanh một vòng vẫn không thấy, kể cả về sau bất chấp cứ gào tướng lên gọi tên Tiểu Đỉnh thì cũng nhiều nhất cũng chỉ là thu hút một số ánh mắt hiếu kỳ của bách tính, ngoài ra chẳng thu được gì, Tiểu Đỉnh đã hoàn toàn biến mất.

“Thằng quỷ này…” Vương Tông cảm thấy khóe mắt mình không tự chủ được giật giật, quay ra nhìn nhau với Cừu Điêu Tứ. Hồi lâu sau, Cừu Điêu Tứ cười khổ nói:

“Phen này mười phần hết tám là nó định trốn đợi tới tối xem cảnh nước chảy vào giếng cạn rồi.”

Vương Tông Cảnh thầm than, cho dù có không thừa nhận thì cũng đành phải cho đại khái là vậy, đành trầm ngâm một lát rồi nói với Cừu Điêu Tứ: “Điêu Tứ, quy định của Thanh Vân nghiêm ngặt, đã nói trước hoàn hôn trở về là trước hoàn hôn phải về, nếu như vi phạm e rằng sẽ bị phạt đấy. Chúng ta chia nhau ra tìm, cố gắng tìm cho được Tiểu Đỉnh đưa nó về núi, một thằng bé như nó ở chỗ đông người thế này tại hạ sợ sẽ xảy ra chuyện.”

Cừu Điêu Tứ gật đầu đáp: “Không sai.”

Kế hoạch đã định, hai người chỉ bàn sơ qua, ước hẹn trước hoàng hôn bất kể có tìm thấy Tiểu Đỉnh hay không đều sẽ gặp lại ở chỗ cái giếng cạn này, sau đó chia nhau ra tìm.

Vương Tông Cảnh men theo con đường phía đông, trợn mắt lên tìm thật cẩn thận, có điều e rằng lúc này chính là lúc thành Hà Dương đông nhất trong năm, người đi dày đặc như kiến, muốn tìm một thằng nhóc quả thật là quá khó, kể cả nó đang dẫn theo một con chó vàng lớn khác thường. Tìm một hồi vẫn không thu được gì, Vương Tông Cảnh không nhịn được bắt đầu sốt ruột, không còn cách nào đành lại gào toáng lên mấy câu: “Tiểu Đỉnh”, nhưng vẫn không có phản ứng gì. Bỗng lát sau ở một đầu đường vọng tới một giọng nói rất dễ nghe đầy vẻ kinh ngạc: “Úy… Vương công tử, công tử làm gì ở đây thế?”

Vương Tông Cảnh ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy bên cạnh đám đông, hai anh em Tô Văn Khang, Tô Văn Thanh đang đứng nhìn qua. Người nói chính là Tô Văn Thanh, còn Tô Văn Khang đứng bên cạnh trông thấy Vương Tông Cảnh tức thì cau mày, mặt tỏ vẻ không vui, bất quá ngoài việc đó ra cũng không có biểu hiện gì khác.

Tô Văn Thanh tiến lại, thấy mặt Vương Tông Cảnh có vẻ sốt ruột, thì lấy làm lạ hỏi: “Vương công tử, Tiểu Đỉnh sao thế?”

Ngày thường ở sân hai mươi ba, Tiểu Đỉnh hoạt bát đáng yêu khiến người ta vui vẻ, bởi vậy quan hệ của nó với mọi người đều không tệ. Tô Văn Thanh cũng rất yêu thích thằng bé này, cho nên nghe thấy gọi tên nó mới hỏi thử xem. Vương Tông Cảnh chần chừ một chút rồi cũng chẳng giấu giếm, cười khổ đem sự tình từ đầu tới đuôi kể hết một lượt. Tô Văn Thanh nghe xong cũng lắc đầu á khẩu, trầm ngâm một lúc rồi ngẩng đầu nhìn trời, nói với Tô Văn Khang:

“Ngũ ca, ca ca về trước đi, muội ở lại giúp tìm Tiểu Đỉnh, thằng bé đó dù sao cũng ở cùng chỗ bọn muội, không may đi lạc thì hỏng bét.”

Tô Văn Khang ngẩn ra một chút cau mày đáp: “Muội lo chuyện bao đồng làm gì?”

Tô Văn Thanh mỉm cười, đẩy hắn đi, thốt: “Được rồi được rồi, ca ca tự về là được, muội quay lại tìm được Tiểu Đỉnh thì cũng sẽ tự về Thanh Vân Biệt Viện.”

Tô Văn Khang nhìn muội muội, tựa hồ biết mình cũng chẳng lay chuyển được cô ta, đành lắc đầu hừ một tiếng rồi xoay người bước đi. Tô Văn Thanh quay lại mỉm cười với Vương Tông Cảnh nói: “Muội cùng với công tử đi tìm nhé?”

Vương Tông Cảnh chỉ thấy khuôn mặt của nàng ta tươi cười dịu dàng, trong vẻ trong sáng ẩn chứa những nét dễ thương, bất giác nhất thời ngây người, nhưng nhanh chóng tỉnh lại, đáp ứng: “Được.”

Nói xong hai người liền bắt đầu tiến về phía trước con đường, tiếp tục tìm kiếm Tiểu Đỉnh. Có điều thằng nhóc Tiểu Đỉnh cũng thật là xuất quỷ nhập thần, hai người tìm cả nửa ngày trong thành mà vẫn không thu được kết quả. Mắt thấy đoàn đón thần đã từ ngoài thành khua chiêng gióng trống trở về, trong thành lại tưng bừng náo nhiệt, đứng ở một góc đường, Vương Tông Cảnh và Tô Văn Thanh nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy vẻ bó tay trong mắt đối phương .

“Không biết rốt cục là trốn đi đâu nữa!” Vương Tông Cảnh hậm hực thốt.

Tô Văn Thanh theo Vương Tông Cảnh tìm cả nửa ngày, nhưng cũng không thấy nàng ta tỏ vẻ mệt mỏi, sắc mặt luôn tỏ ra dịu dàng mà điềm đạm, có điều nàng ngước đầu nhìn vầng dương từ từ ngả về tây, trong mắt cũng thấy mấy phần sốt ruột, trầm mặc một lát rồi nói: “Hay là chúng ta quay lại chỗ giếng cạn xem, không chừng Cừu công tử may mắn hơn, đã tìm được Tiểu Đỉnh rồi thì sao?’

Vương Tông Cảnh gật đầu, đáp: “Cũng đành vậy thôi.”

Hai người quay lại thuận theo con đường sánh vai đi, đám đông bao bọc xung quanh, Vương Tông Cảnh trong lúc vô ý nhìn sang bên cạnh, thấy Tô Văn Thanh thân hình yểu điệu, da thịt mịn màng như tuyết thoáng hiện sắc hồng, dường như chỉ búng một cái là sẽ rách. Lúc này trên đường người đi rất đông, trong lúc đi thỉnh thoảng lại có người va đập khiến Tô Văn Thanh cau mày vẻ khó chịu. Bước chân Vương Tông Cảnh hơi chậm lại một chút sau đó lại chợt bước nhanh hơn mấy phần, từ đi sánh vai chuyển thành nó đi trước, vừa đi vừa rẽ dòng người trước mặt sang hai bên, tức thì khiến Tô Văn Thanh đi phía sau nhẹ nhàng hơn rất nhiều, không phải lo có người đằng trước va vào mình nữa.

Tô Văn Thanh ngẩng đầu nhìn khoảng lưng rộng của chàng trai trước mắt, ánh mắt lấp lánh nhưng không nói gì.

Dọc đường mặc dù hai người vẫn không ngừng tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Đỉnh đâu, sau cùng đành tay không trở về chỗ chiếc giếng cạn. Trải qua phen tìm kiếm tốn cả nửa ngày, một ngày náo nhiệt của thành Hà Dương cũng dần yên tĩnh đi nhiều, tuy trên đường vẫn còn nhiều người, nhưng so với lúc sớm thì đã ít hơn kha khá, thế nhưng xung quanh chiếc giếng người vẫn còn vây quanh không ít, không biết có phải là vì để cúng bái cái vị gọi là thần sông kia hay không.

Vương Tông Cảnh quét mắt qua khu vực gần đó một lượt liền thấy ngay Cừu Điêu Tứ, nhất thời hứng chí nói: “Ồ, Điêu Tứ kia kìa, chúng ta qua đó đi.”

Ai ngờ nó vừa cất bước Tô Văn Thanh đã chợt kéo tay áo nó từ phía sau cản lại, Vương Tông Cảnh ngạc nhiên ngoái nhìn, chỉ thấy Tô Văn Thanh ngó về phía Cừu Điêu Tứ, cau mày thốt: “Cừu công tử hình như đang gây gổ với người ta, công tử xem kìa.”

Vương Tông Cảnh “úy” lên một tiếng, ngước đầu nhìn lại, giây lát sau cũng nhíu mày, quả nhiên đúng như Tô Văn Thanh nói, vừa rồi nó hấp tấp nên không nhìn rõ, bên cạnh Cừu Điêu Tứ quả thực còn có mấy người sắc mặt cau có, đang định nói gì với Cừu Điêu Tứ, còn nhìn sắc mặt lạnh lùng của Cừu Điêu Tứ là thấy rõ lời của hai bên nhất định là không có chỗ nào vui rồi.

Vương Tông Cảnh rảo bước lại gần, đứng bên cạnh Cừu Điêu Tứ, còn Tô Văn Thanh đi theo sau lưng nó. Cừu Điêu Tứ ngoái đầu nhìn lại trong mắt thoáng hiện vẻ vui mừng, sau đó lại ngó Tô Văn Thanh thì hơi ngẩn ra một chút rồi gật đầu với nàng. Tô Văn Thanh cũng khẽ cúi đầu thay cho chào hỏi.

Phía đối diện trông ra có năm người đang đứng, đều là thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, bọn họ đều mặc áo dài màu vàng nhạt khác hẳn với bách tính, ngoại trừ một người thì bốn kẻ kia lưng đeo trường kiếm, nhìn là biết là những tu sĩ cùng xuất thân từ một môn phái. Lúc này đang nói với Cừu Điêu Tứ là một trong số bốn người đeo kiếm, khí thế rất hung hăng, lời lẽ khá vô lễ. Còn Cừu Điêu Tứ thì vốn chỉ cau mày giải thích mấy câu, nhưng thấy người kia kiêu căng ngang ngược nên cũng dần sinh ra giận dữ, sắc mặt sa sầm lại.

Vương Tông Cảnh với Tô Văn Thanh đứng bên nghe đại khái cũng hiểu được câu chuyện, cũng không ngoài việc Cừu Điêu Tứ trong lúc tìm Tiểu Đỉnh không ra, trong lòng không khỏi nóng nảy nhất thời vô ý tông vào người này. Vốn chỉ là một chuyện vặt nhỏ tới mức không thể nhỏ hơn được nữa, nói mấy câu là xong. Ai ngờ lúc đó Cừu Điêu Tứ đột nhiên có cái bóng rất giống Tiểu Đỉnh vụt qua phía trước, gấp quá chưa kịp nói xin lỗi người ta thì đã đuổi theo rồi. Có điều chuyện này người kia cũng không hài lòng, kẻ đâm vào mình lại chẳng nói chẳng rằng bỏ đi nên lập tức tóm Cừu Điêu Tứ lại nói cho rõ ràng. Kết quả nán lại tí xíu Cừu Điêu Tứ đã không thấy Tiểu Đỉnh đâu nữa, tâm tình bực bội nào còn đâu lời hay ý đẹp gì, thành ra mở mồm là nói ngang luôn.

Trông tình hình người đang đối mặt với Cừu Điêu Tứ mặt mũi giận dữ, lời lẽ lạnh lùng, Vương Tông Cảnh nhíu mày nhìn phía trước, chỉ thấy bên đó bốn người còn lại sắc mặt tuy không dễ coi gì nhưng cũng không có xông lên lấy đông hiếp ít thì cũng yên lòng được một nửa. Nhưng Cừu Điêu Tứ với đối phương nói càng lúc càng ngang, hai bên đều lửa giận bốc lên, tính tình Cừu Điêu Tứ ngày thường đã không dễ chịu, lúc này mặt mũi đỏ bừng, tuy biết lúc đầu là mình sai nhưng hiện tại bất kể ra sao cũng không chịu nhịn, lại bị tên thanh niên trẻ tuổi kia quát mắng mấy lượt, thẹn quá hóa giận, hét lên một tiếng vung quyền đánh luôn.

Sau khi bước vào Hội Thi Thanh Vân, tuy tới nay Thanh Vân Môn chưa có phát cho đệ tử đạo pháp nào của Thanh Vân, nhưng công hiệu bồi bổ cơ thể của Thanh phong quyết thì vẫn có, những đệ tử tham gia hầu hết là khỏe mạnh hơn người thường khá nhiều, động tác cũng nhanh nhẹn hơn không ít, bởi vậy một quyền này của Cừu Điêu Tứ đánh tới cũng rít gió veo veo khiến người không dám coi thường.

Có điều Vương Tông Cảnh luôn quan sát vẻ mặt mấy người bên kia, sau khi nhìn thấy một quyền đó thì họ đều tỏ ra vẻ coi thường, thậm chí còn có nét cười đầy vẻ trào phúng, trong lòng nó lập tức trầm xuống, thầm kêu không xong. Có điều lúc này muốn cản thì đã không còn kịp nữa, mắt thấy một quyền của Cừu Điêu Tứ sắp đánh lên người của thanh niên kia, ai ngờ y cười lạnh một tiếng, thân hình loáng cái đã nhẹ nhàng né được rồi vòng ngay ra sau lưng Cừu Điêu Tứ, sau đó thuận thế đá ra một cước vào ngay hông của hắn.

Cừu Điêu Tứ vốn đánh một cú toàn lực, nên ăn phải một cước này tức thì cả người không đứng vững, bị người ta đá lăn xuống đất luôn, lại còn theo bộ dạng cực kỳ mất mặt, ngã sõng xoài ra.

Vương Tông Cảnh lạnh mặt, bất luận thế nào Cừu Điêu Tứ đều có thể coi là láng giềng cùng một sân với nó, quan hệ tới hôm nay cũng không đến nỗi tệ, đang định xông lên lý luận hoặc đánh giúp thì bên cạnh chợt có một cánh tay đưa ra kéo nó lại, tiếp đó Tô Văn Thanh bước lên một bước cản ngay trước mặt, chăm chú nhìn trang phục cả năm người phía trước, hít vào một hơi, nói:

“Xin hỏi chư vị có phải là đệ tử của Hạo Thiên Kiếm Phái tại Vân Châu không? Ba chúng tôi đều là đệ tử Thanh Vân Môn tham gia Hội Thi Thanh Vân, nếu như có chỗ nào mạo phạm xin thứ tội.”

Nói xong, nàng hơi cúi người, trông vẻ dịu dàng dường như còn có nét đoan trang đẹp đẽ khiến mấy người bên kia ngẩn ra. Trong đó thanh niên luôn đứng sau cùng, kẻ duy nhất không đeo trường kiếm cũng xoay đầu nhìn lại, trông đầy vẻ chín chắn uy nghiêm, tướng mạo anh tuấn, tựa hồ có cảm giác là thủ lĩnh của mấy người này. Lúc này tên vừa đánh xong dường như còn chưa muốn dừng lại, ngoạc miệng chửi mấy câu định xông tới tiếp, thanh niên không đeo kiếm thình lình quát một câu:

“La Uy, lui lại.”

Lời này vừa nói ra, tên thanh niên bị nạt kia quả nhiên lập tức lùi lại ngay, xem ra rất kính sợ đối với người thanh niên tuổi tác không khác mấy này. Trước ánh mắt của rmọi người, thanh niên không đeo kiếm bước lên phía trước mấy bước, đưa mắt nhìn Vương Tông Cảnh rồi lại nhìn Tô Văn Thanh, ánh mắt lấp lánh như đang đánh giá, sau đó ôm quyền nói:

“Tại hạ Tống Dục của Hạo Thiên Kiếm Phái, vừa rồi La sư đệ tuổi trẻ nóng nảy, xuất thủ không có chừng mực mạo phạm tới các vị, vậy xin lỗi.”

Advertisements

Comments are closed.

%d bloggers like this: