Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 33: Giếng cạn (1)

Lúc này Cừu Điêu Tứ đã bò dậy, người thì không có chỗ nào bị thương nhưng mặt mũi thì sưng xỉa như cái thớt, xem ra sắp phát tác tới nơi. Có điều cho dù hắn có giận dữ tới mấy cũng biết mình không giống mấy người trước mặt đây, họ đều là những tu sĩ đã nghiêm chỉnh tu hành đạo pháp, so với mình là kẻ mới bước vào cánh cổng tu chân thật là một trời một vực, chỉ sợ người ta dùng một ngón tay cũng dí chết mình luôn rồi.

Có điều bộ tịch của hắn ở đây, mấy người Hạo Thiên Kiếm Phái bên đó chẳng có ai để ý tới, cả đám với Tống Dục là thủ lĩnh đều chăm chăm ngó Tô Văn Thanh. Tống Dục cười đầy hứng thú nói: “Không biết cô nương làm thế nào lại nhận ra môn phái của chúng tại hạ?”

Vương Tông Cảnh đứng sau lưng Tô Văn Thanh, lúc này cũng nhớ ra mấy ngày trước tỷ tỷ Vương Tế Vũ từng đề cập với nó chuyện phải đi tiếp đón đoàn khách từ Vân Châu Đông Hải tới, hình như tên môn phái đúng là Hạo Thiên Kiếm Phái. Nó mấy năm liền bị nhốt ở trong thâm sơn cùng cốc, từ nhỏ tới lớn ở U châu lại là vùng biên thùy, bởi vậy đối với các danh môn đại phải cũng chẳng hiểu gì, bất quá xem mặt Tô Văn Thanh có vẻ trịnh trọng thầm nghĩ chắc phải là một môn phái tu chân địa vị không thấp.

Tô Văn Thanh mỉm cười, thốt: “Tiểu nữ kiến văn hạn hẹp, bất quá cũng từng nghe nói tới danh của Hạo Thiên Kiếm Phái, đồn rằng đệ tử của quý phái đều yêu kiếm như mạng, ngay cả trên quần áo cũng thường thêu hoa văn hình kiếm, cho nên mới đoán mò một phen.”

Tống Dục nhìn xuống chỗ tay áo của mình, tỏ vẻ đã hiểu ra, cười đáp: “Cô nương quả nhiên tinh tế, thật đúng là đệ tử của Thanh Vân Môn, dám hỏi tôn tính đại danh?”

Tô Văn Thanh hơi cúi người, nói: “Không dám, tiểu nữ Tô Văn Thanh, còn chưa được tính là đệ tử Thanh Vân Môn, hiện tại vẫn còn đang tham gia Hội Thi Thanh Vân.”

Tống Dục gật đầu, ánh mắt hấp háy, nói: “Tô cô nương trong thì thông tuệ ngoài thì xinh đẹp, tâm tư tinh tế, tiền đồ tương lai quả là vô hạn.” Nói đoạn liền quay người lại, ánh mắt chỉ vô tình lướt qua Cừu Điêu Tứ vẻ nhạt nhẽo rồi bỏ qua, phất tay áo đầy tiêu sái nói: “Nếu đã là hiểu lầm, chuyện này thôi bỏ đi, hôm khác chúng tại hạ còn phải lên Thanh Vân Sơn bái phỏng Tiêu chân nhân cùng các vị tiền bối, tới lúc đó nếu có duyên sẽ lại tiếp chuyện với các vị.”

Nói xong gật đầu với Tô Văn Thanh rồi xoay người bước đi, bốn người bên cạnh lập tức đi theo, chỉ có La Uy tuổi trẻ nóng tính, lúc đi vẫn còn trợn mắt nhìn Cừu Điêu Tứ, lộ rõ vẻ gây hấn.

Cừu Điêu Tứ trán nổi gân xanh, Vương Tông Cảnh thấy không ổn liền vội vàng kéo hắn lại. Cừu Điêu Tứ quay lại nhìn nó, Vương Tông Cảnh khẽ thở dài không nói gì, nhưng nhìn hắn lắc đầu. Mặt mũi Cừu Điêu Tứ nhăn nhó một chút sau đó nghiến răng, nhưng vẫn không thoát khỏi cánh tay Vương Tông Cảnh đang kéo hắn, đành từ từ cúi đầu.

Lúc này Tô Văn Thanh cũng tiến lại, đứng cạnh hai chàng trai, thấy thần tình Cừu Điêu Tứ thì hơi cau mày, nhất thời cũng không nói gì. Ba người cứ đứng như vậy, không khí bắt đầu trở thành hổ thẹn, buồn bực nặng nề. Một lúc sau, vẫn là Vương Tông Cảnh phá vỡ im lặng trước, không đề cập tới chuyện vừa rồi nữa mà lảng nói chuyện khác: “Điêu Tứ, huynh vừa rồi có thấy Tiểu Đỉnh không?”

Cừu Điêu Tứ lặng yên một lát, rồi đáp: “Đông người quá, tại hạ không nhìn rõ được.”

Vương Tông Cảnh nhíu mày ngẩng đầu, chỉ thấy sắc trời đã dần sẫm, ráng màu đã nổi ở phía tây, chính là dấu hiệu hoàng hôn sắp buông xuống. Nó đắn đo trong lòng một chút rồi nói: “Hay là hai người về trước đi, tại hạ ở đây chờ Tiểu Đỉnh, nó đã muốn xem giếng cạn phun nước, tới giờ hợi kiểu gì cũng phải mò ra.”

Cừu Điêu Tứ với Tô Văn Thanh đều nhìn nó. Cừu Điêu Tứ nói: “Tại hạ cùng đợi với huynh.”

Tô Văn Thanh do dự một chút, bất quá vẫn gật đầu nói: “Được rồi, thằng nhóc Tiểu Đỉnh này muội rất quý nó, hơn nữa cũng tìm lâu thế rồi, thì cùng đợi vậy.”

Vương Tông Cảnh hơi bất ngờ, không nghĩ tới bọn họ lại chịu ở lại, bất quá mặc kệ ra sao, trong lòng nó vẫn rất cao hứng, miệng nở nụ cười, thốt:

“Được.”

※※※

Trong bảy ngọn núi của Thanh Vân từ xưa tới nay Thông Thiên Phong vẫn đứng đầu, dành hết sự hoành tráng. Sáu ngọn núi còn lại, Long Thủ Phong bất kể là ở phương diện nào cũng đều đặc sắc xuất chúng, đáng tiếc cả ngàn năm nay vẫn bị cái bóng của Thông Thiên Phong che mất.

Nếu nói độ cao, Long Thủ Phong gần bằng Thông Thiên Phong; Luận vẻ nguy nga hiểm trở, Long Thủ Phong cũng không phải là tầm thường; Luận nhân tài, năm xưa một chi mạch Long Thủ Phong cực kỳ phồn thịnh, trước nay đều gần như là chủ lực trong Thanh Vân Môn; Thậm chí hiện tại mà luận con người địa vị, thủ tọa năm xưa của Long Thủ Phong là Tề Hạo hiện tại cũng đường đường là nhân vật số hai trong Thanh Vân, gần bằng Chưởng giáo chân nhân Tiêu Dật Tài.

Đức cao vọng trọng?

Quyền to thế lớn?

Thanh Vân Môn và cả giới tu chân trong thiên hạ, người ngưỡng mộ Tề Hạo nào có ít gì, có điều qua bấy nhiêu năm, Tề Hạo vẫn khá hạ mình, ngay trong Thanh Vân Môn cũng không có biểu hiện gì quá trớn, chỉ yên yên ổn ổn ngồi ở ghế thứ hai mà thôi. Tuy là vậy, trên dưới Thanh Vân Môn vẫn không có một ai dám coi thường y, bởi vì mọi người đều biết, kể cả Chưởng giáo Tiêu chân nhân đối với vị Tề Hạo trưởng lão này thường cũng vẫn phải nhường nhịn ba phần.

Đứng trên Long Thủ Phong phóng mắt về phía tây là có thể nhìn thấy hai ngọn núi. Một ngọn là Long Hồi Phong, còn ngọn núi xa hơn, cao hơn, ngọn núi hùng vĩ chọc trời ấy chính là Thông Thiên Phong. Lâm Kinh Vũ lưng đeo trường kiếm Trảm Long, khoanh tay đứng dưới một gốc tùng già, đang lặng lẽ nhìn về ngọn núi phía xa ngơ ngẩn tới xuất thần, không biết trong lòng đang nghĩ tới chuyện gì.

Nơi hắn đứng chính là trên một cái đài bằng phẳng trên Long Thủ Phong, xung quanh tùng bách mọc ken thành rừng, cây nào cây nấy đều là cổ thụ lâu năm, quang cảnh trang nhã. Cách sau hắn không xa là một cái đình nhỏ, bên trong đặt một cái bàn và bốn chiếc ghế đá. Dưới mái đình, bên ngoài có treo một tấm biển có vẻ cũ kỹ lâu đời, viết hai chữ lớn:

Tùng Đình.

Mặt trong của cái đài là một khu nhà không lớn lắm, trông chỉ khoảnh hai ba phòng, lúc này từ đó sánh vai đi ra một nam một nữ. Nam thì khí độ trầm ổn, cằm để râu ngắn, khuôn mặt thô đầy dấu vết ngưng đọng của thời gian trông lại càng thêm đĩnh đạc, nhưng có thể nhận ra nét anh tuấn thời trai trẻ. Còn nữ chính là Điền Linh Nhi, lúc này vẫn mỹ lệ như trước, tay bưng một khay trà đi tới chỗ Tùng Đình gọi Lâm Kinh Vũ:

“Lâm sư đệ, đừng đứng đấy hít gió nữa, qua đây uống trà đi.”

Tà áo Lâm Kinh Vũ tung bay, xoay người trở lại, thấy bọn họ thì mặt cũng hơi lộ nét cười, rảo bước tiến tới gật đầu với Điền Linh Nhi trước, sau đó nhìn về phía người đàn ông kia, trong mắt tỏ rõ sự kính trọng, nói: “Tề sư huynh, đệ trở về rồi.”

Người đàn ông đương nhiên chính là Tề Hạo, hiện tại đã là nhân vật danh chấn một phương, có điều lúc này trông thấy Lâm Kinh Vũ, vẻ mặt của y vẫn tỏ ra vui mừng, tiến lên hai bước mỉm cười đáp: “Về rồi thì tốt, lại ngồi đi.”

Hai người cùng ngồi xuống bên bàn đá. Điền Linh Nhi rót trà cho bọn họ, vừa định ngồi xuống chợt nghe thấy bên trong khu nhà vọng ra tiếng la hét của bé gái. Tề Hạo nhìn về phía đó cười hỏi: “Tiểu Huyên sao thế?”

Điền Linh Nhi bực bội đáp: “Còn chẳng phải đòi xuống núi tìm Tiểu Đỉnh ca ca của nó chơi hay sao? Con gái con đứa tí tuổi đầu mà chẳng chịu yên, suốt ngày cứ đòi chạy đông chạy tây.”

Tề Hạo trông có vẻ rất yêu thương con gái, cười nói: “Cũng có gì to tát đâu, để nó đi tìm Tiểu Đỉnh chơi đi.”

Lâm Kinh Vũ bên cạnh cũng nói xen vào: “Hôm nay ở trong thành Hà Dương, đệ mới thấy Tiểu Đỉnh xong.”

Tề Hào cùng Điền Linh Nhi đều ngẩn người. Tề Hạo trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói: “Phải rồi, hôm nay là mười lăm tháng tám, chính là ngày tế thần sông của thành Hà Dương, nếu không thì đệ tử trong Thanh Vân Biệt Viện cũng không tới đó được.”

Điền Linh Nhi hừ một tiếng, đáp: “Cho dù là vậy, đứa bé bốn tuổi như Tiểu Đỉnh sao có thể để nó đi chơi một mình được? Theo như muội thấy thì thằng nhóc này từ bé đã bị chiều hư rồi, chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chuyện gì cũng dám làm.”

Tề Hạo gượng cười, lắc đầu nói: “Muội đừng nói linh tinh, muội không phải không rõ tính của Lục sư muội mà, quản giáo nghiêm lắm đấy.”

Điền Linh Nhi trề môi, đáp: “Muội không nói Lục sư tỷ, nói là nói cha thằng Tiểu Đỉnh kìa, người đâu mà không có chí khí, từ khi có con là đổi hẳn tính, chiều chuộng quá thể. Nếu không phải Lục sư tỷ vẫn trông chừng hai người bọn nó, Tiểu Đỉnh đã tạo phản từ lâu rồi.”

Lúc này tiếng bé gái la hét từ trong khu nhà lại lớn hơn một chút, xem ra đã gấp lắm rồi. Điền Linh Nhi đành đứng dậy nói: “Muội đi dỗ Tiểu Huyên, hai sư huynh đệ cứ từ từ nói chuyện.”

Tề Hạo khẽ gật đầu, Lâm Kinh Vũ thì hơi cúi người. Mắt tiễn bóng dáng yểu điệu của Điền Linh Nhi đi khỏi, Tề Hạo mới thu ánh nhìn lại, bấy nhiêu năm qua mỗi lần nhìn thê tử, y tựa hồ vẫn dịu dàng như ngày nào.

Quay đầu lại, y nhấc bình trà rót đầy chung cho Lâm Kinh Vũ, nói: “Chuyến này đệ đã vất vả rồi, nghe nói ở bên Nam cương, đệ còn bị thương?”

Lâm Kinh Vũ yên lặng giây lát, chầm chậm ngước đầu nhìn Tề Hạo, chỉ thấy nét cười trên mặt y không biết lúc nào đã dần dần tan biến, đang chăm chú nhìn hắn. Ánh mắt hai sư huynh đệ đối nhau hồi lâu, Tề Hạo trầm giọng hỏi: “Là ông ta à?”

Lâm Kinh Vũ nhấc chung trà lên, nhìn nước trà trong suốt vàng óng tỏa hương thơm ngát, lại trầm mặc một chút rồi mới nói giọng lặng lẽ:

“Là ông ta.”

Bằng vào công phu dưỡng khí của Tề Hạo hiện tại mà khóe mắt cũng giật giật, sau đó tựa như ngơ ngẩn tới xuất thần một lúc lâu, tiếp đó mới nâng chung trà trước mắt lên môi từ từ uống một ngụm, hồi lâu sau nói: “Không ngờ, không ngờ… ông ấy vẫn còn sống.”

Lâm Kinh Vũ gật đầu đáp: “Vâng, đệ cũng không ngờ.”

Ánh mắt Tề Hạo vẫn ở chung trà, dường như đang tập trung quan sát gì đó, cái chung bằng sứ hơi trong và láng bóng. Giây lát sau y hạ chung trà xuống thở dài, nói: “Ông ấy có nói gì với đệ không?”

Lâm Kinh Vũ lặng lẽ lắc đầu, uống trà trong chung của mình, lát sau mỉm cười cay đắng đáp: “Ông ấy… nói một câu thôi, rằng đệ quả nhiên không làm ông ấy thất vọng.”

Tề Hạo đưa mắt nhìn hắn, nhưng chỉ thấy Lâm Kinh Vũ cũng đang nhìn y, một lát sau gần như hai người đồng thời đều cười cay đắng. Lâm Kinh Vũ nhỏ giọng: “Ông ấy, ông ấy vẫn còn nhớ chúng ta…”

Tề Hạo lẳng lặng nhấc bình trà rót đầy chung cho cả hai, giọng nói đầy vẻ thương cảm và cam chịu: “Phải, nhưng có vậy thì sao, chẳng quay lại được nữa rồi.”

Thân hình Lâm Kinh Vũ khẽ chấn động, không nói gì, có vẻ như hiện tại chẳng tìm được từ nào phù hợp.

Tề Hạo đứng dậy, đi mấy bước trong đình, chợt thốt: “Sư dệ, đệ có khi không biết, tòa Tùng Đình này thực ra là… sư phụ ngày xưa xây lên đấy.”

Lâm Kinh Vũ tỏ ra bất ngờ, ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Tề Hạo nói khẽ: “Đó là chuyện trước khi đệ nhập môn rất lâu, còn tấm biển ngoài đình kia cũng do huynh đã đổi, trước đây không phải là tấm biển đó.”

Lâm Kinh Vũ “úy” một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài nhìn, Tề Hạo bước tới cạnh hắn, lim dim mắt nhìn tấm biển, chăm chú một lát rồi lặng lẽ nói:

“Nguyên tấm biển trước không phải viết hai chữ này, mà là ba chữ do sư phụ viết rất khí thế, tên là Nhất Kiếm Đình.”

About these ads

Comments are closed.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 168 other followers

%d bloggers like this: