Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 37: Hỗn loạn (1)

Đêm hôm đó tựa hồ đã được định trước rằng sẽ có nhiều người phải bị nhiễu loạn tâm tư, cho dù trong thành Hà Dương đã quá nửa đêm, vạn vật tĩnh lặng, nhưng vẫn có người còn chưa ngủ. Hai bóng người quanh quẩn trong sân tại một một chỗ khách sạn, một đang khoanh tay bước tới bước lui chậm rãi, người kia thì đứng thẳng cúi đầu, nhìn kỹ thì té ra chính là mấy nhân vật của Hạo Thiên Kiếm Phái cách đây không lâu mới phát sinh xung đột với Cừu Điêu Tứ xong, người mặt mày lạnh lùng đi qua đi lại chính là Tống Dục, kẻ đứng cúi đầu không nói chính là tên động thủ với Cừu Điêu Tứ, La Uy.

Không khí giữa hai người có vẻ trầm mặc, cứ kéo dài như thế một lúc lâu sau, La Uy ngẩng đầu nhìn Tống Dục nói lí nhí: “Sư huynh, bất quá là chuyện nhỏ thôi mà, kẻ đó thậm chí còn chưa được tính là đệ tử của Thanh Vân Môn, chỉ là con cháu người thường tham gia Hội Thi Thanh Vân, việc gì phải để ý tới hắn?”

Tống Dục dừng bước, quay lại nhìn La Uy, sắc mặt lạnh lùng đầy vẻ uy nghiêm. La Uy có vẻ rất sợ vị suy huynh không đeo kiếm này, bị y nhìn một cái tức thì chột dạ, lại cúi gằm xuống.

Tống Dục hừ một tiếng, đáp: “Ta nói với đệ bao nhiêu lần rồi, nếu cái tính nóng nảy của đệ sau này không sửa, sớm muộn cũng phải trả giá đắt.”

Mặt La Uy lộ ra vẻ uất ức, nhưng vẫn gượng gật đầu đáp ứng, nói :”Vâng, đệ hiểu rồi, sư huynh.”

Tống Dục nhìn sắc mặt của hắn liền nổi giận, nhưng nghĩ lại tên sư đệ này chính là do mình trông nom từ bé tới lớn, trước giờ vẫn cung kính thân mật coi mình như anh ruột, trong lòng lại mềm ra, trầm mặc giây lát sau, thở dài nói: “Tiểu Uy, chuyện này không đơn giản như đệ nghĩ đâu.”

La Uy kinh ngạc, ngước đầu nhìn Tống Dục. Tống Dục chần chừ một chút, trước tiên nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh vắng lặng không còn người khác, mới cất tiếng: “Chúng ta lần này tới Trung châu bái phỏng Thanh Vân Sơn, đệ cho là vì chuyện gì?”

La Uy ngẩn người ra, ngập ngừng đáp: “Không phải là tới bái phỏng chút chút thôi à? Năm người chúng ta đi trước làm tiền trạm, tính thời gian thì sáng mai Cơ sư thúc cũng sẽ tới, chúng ta tụ họp lại rồi sẽ lên Thanh Vân Môn bái phỏng Thanh Vân Chưởng giáo chân nhân, ban đầu chẳng phải nói thế còn gì?”

Tống Dục chậm rãi lắc đầu, nói: “Nếu không phải sợ tính của đệ không khéo sẽ gây ra họa, thì có một số chuyện ta đã nói cho đệ biết rồi. Đệ nhớ rõ lời của ta đây, đừng có tùy tiện nói ra với các huynh đệ khác, chúng ta lần này tới Thanh vân Môn,” Y tiến một bước tới sát La Uy, hạ giọng thật nhỏ, “kỳ thực là đi cầu viện.”

Thân hình La Uy chấn động, la lên thất thanh: “Sư huynh, chuyện này là sao?”

Tống Dục mặt mũi đầy vẻ cay đắng, hít sâu một hơi ngước đầu nhìn vầng trăng tròn trên cao, lặng im một lát rồi đáp: “Chín châu thiên hạ, ngoại trừ Trung châu, thì Vân châu chúng ta cũng có thể tính là một vùng có phong trào tu tiên phồn thịnh, có rất nhiều môn phiệt. Nhưng sư đệ không cảm thấy trong mấy năm nay, mấy thế gia phía đông Vân châu đột nhiên bắt đầu nghênh ngang sao?”

La Uy cau mày nghĩ ngợi một lúc, sau đó bật cười nói: “Sư huynh, đệ, đệ quả thật không có để ý, lúc ở sư môn suốt ngày đều bận tu luyện mà.”

“Phì!” Tống Dục như bị tên sư đệ thẳng tuột ruột ngựa này làm nghẹn giọng, bực dọc trừng mắt nhìn hắn, nói: “Về sau chịu khó suy nghĩ một chút, đừng có cứ từ sáng tới tối như thằng ngố nữa. Ta nói cho đệ hay, đó là do Bồng Lai Tiên Tông ở phía sau ngầm chống lưng đấy.”

Sắc mặt La Uy tức thì đại biến, há hốc mồm nhất thời không nói được câu nào.

Tống Dục cười lạnh, tiếp: “Đệ cũng giật mình không nhẹ nhỉ? Ngày đó chúng ta phát giác có người của Bồng Lai Tiên Tông nhúng tay vào, trong lòng cũng kinh hãi. Những năm qua, uy danh của Bồng Lai Tiên Tông ngày càng hưng thịnh, trong môn anh kiệt kỳ sĩ liên tiếp xuất hiện, ngấm ngầm mang xu thế của một môn phiệt đệ nhất thiên hạ. Có điều tông phái này sinh ra từ một đảo lớn ngoài biển Đông, không gần Trung thổ, lại có môn phái Diêm La Đảo còn thần bí quỷ dị hơn luôn ở ngay khu vực phụ cận giằng co với bọn họ, cho nên nhiều năm qua vẫn chưa có cách nào khuếch trương thế lực tại Trung thổ thần châu. Có điều động thái lần này, e rằng dã tâm không nhỏ.”

La Uy trong lòng thấp thỏm, hắn đương nhiên hiểu môn phái mình có thể coi là môn phiệt tu chân hạng nhất ở Vân châu, nhưng nếu so với cả thiên hạ thần châu, thực lực tuyệt đối không so được với hạng cự phách như Bồng Lai Tiên Tông, Thiên Long Điện hoặc là Thanh Vân Môn. Trầm mặc một lát, hắn nhỏ giọng: “Sư huynh, Thanh Vân Môn chịu giúp chúng ta?”

Tống Dục chậm rãi bước mấy bước, mặt mày trầm tư, đáp: “Sau trận đại kiếp Ma giáo năm xưa, trong ba đại môn phái tu chân cự phách ngày đó thì Thiên Âm Tự đóng cửa tu hành không màng thế sự, Phần Hương Cốc bị suy yếu bất ngờ nghe nói là do tranh đấu nội bộ, người ngoài không rõ được, chỉ còn có Thanh Vân Môn vẫn còn được liệt vào ba phát lớn nhất hiện tại. Tuy năm xưa nguyên khí đại thương nhưng mấy năm nay nghe nói đã hồi phục lại quá nửa. Đương kim chưởng giáo Tiêu chân nhân ngoại trừ đạo hạnh cao thâm, cũng là một vị kỳ nhân túc trí đa mưu bụng đầy thao lược, như quả ta đoán không lầm thì e rằng ông ta đã có ý khuếch trương thế lực sang bên Vân châu từ lâu rồi, mà Hạo Thiên Kiếm Phái chúng ta chính là một con bài tốt nhất.”

Nói xong, Tống Dục khẽ cau mày, thầm cảm thấy hình như mình đã nói hơi nhiều, kết quả nhìn lại vẫn thấy La Uy mặt đầy mê hoặc, tựa hồ vẫn còn chưa hiểu hết, Tống Dục không khỏi cười khổ đi tới vỗ vỗ vào vai hắn, nói: “Tiểu Uy, ta nói với đệ chuyện này, chính là để đệ hiểu rõ, chúng ta lần này tới Thanh Vân Môn ít nhiều cũng là nhờ vả, không được gây thị phi với người khác trên địa bàn của người ta, cho dù đối với một đệ tử mới tham gia Hội Thi Thanh Vân cũng thế.”

La Uy ngơ ngác gật đầu, chợt hỏi lại: “Nhưng nếu người ta tới gây sự với đệ thì sao?”

Tống Dục bực dọc đáp: “Đệ không đi gây sự với người ta thì người ta biết đệ là ai, làm sao đang yên đang lành tới gây sự với đệ được?”

La Uy quẹt mép nói: “Được rồi, đệ biết rồi.”

Tống Dục lúc này mới thở ra một hơi, mỉm cười nói: “Trước sau bất quá cũng chỉ là chuyện trong mấy ngày, đợi Cơ sư thúc tới là chúng ta lên núi bái kiến Tiêu chân nhân, những chuyện khác cứ để sư thúc đi quan hệ, chúng ta chỉ yên ổn đợi mấy ngày là trở về Vân châu rồi, đệ phải cố mà nhịn.”

La Uy gật đầu, đáp: “Vâng, đệ hiểu rồi… úy, cái gì kia?”

Giọng nói của hắt chợt xen lẫn vẻ kinh ngạc, ngước đầu chỉ về phía đông nam. Tống Dục quay lại nhìn, chỉ thấy đằng xa thình lình có một cột sáng ba màu khổng lồ lấp lóe khí lành xông thẳng lên trời, trong màn đêm trông rất bắt mắt, lấp lánh hồi lâu rồi mới tan dần.

Cặp mày của Tống Dục nhăn tít, chần chừ một chút có vẻ không dám khẳng định, khẽ thốt: “Đó… hình như là hào quang thụy khí dấu hiệu bảo vật xuất thế, lẽ nào gần thành Hà Dương có trọng bảo nào đó xuất thế ư?”

Vừa nghe thấy bảo vật, La Uy lập tức lên tinh thần, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nói: “Sư huynh, nếu quả có bảo vật, hay là chúng ta qua đó xem đi?”

Tống Dục ngần ngừ giây lát, trong lòng đắn đo, nhưng sau cùng cũng gật đầu nói: “Bảo vật kia chắc là vật vô chủ, chúng ta qua đó xem. Bất quá nơi này quá gần Thanh Vân Môn, quá nửa sẽ có Thanh Vân cao thủ hạ sơn tra xét, chúng ta phải cẩn thận một chút, đừng có phát sinh tranh chấp với bọn họ, tránh làm hỏng đại sự.”

La Uy cười ha hả, xoay người rút trường kiếm ra bắt đầu thi pháp, dưới ánh trăng, chỉ thấy hai sư huynh đệ ngự kếm bay lên, lao thẳng về phía chỗ vừa có hào quang tỏa ra.

※※※

Trong căn phòng đá thần bí dưới lòng đất, bọn ba người Vương Tông Cảnh tụ lại bàn bạc một hồi, mặc kệ có hơi thắc thỏm bất an, cuối cùng vẫn quyết định tiếp tục đi về phía trước một đoạn nữa, xem rốt cục đằng trước có gì. Trước khi di chuyển, Vương Tông Cảnh liếc mắt nhìn cây chùy trong tay Tiểu Hôi, ngẫm nghĩ một chút rồi quẳng cây khảm đao trong tay vốn vô dụng với bộ xương xuống đất, kế đó trở lại giá vũ khí chọn lại một thanh thiết kích dài hơn, ngoái lại nói với Tô Văn Thanh:

“Tô cô nương, lát nữa nếu có gặp lại quái vật, tại hạ sẽ dùng cây thiết kích này giữ chân, cô nương ở phía sau dùng thủy kiếm bắn vào đầu nó, được không?”

Tô Văn Thanh gật gật đầu, đáp: “Được.” Lúc này sắc mặt nàng ta đã khôi phục lại bình tĩnh không còn vẻ nhợt nhạt nữa, ngược lại vì đã trải qua màn sinh tử lúc trước mà má hơi ửng hồng, càng tăng thêm vẻ diễm lệ. Vương Tông Cảnh nhìn nàng thêm mấy lần rồi vội vàng đưa mắt ra chỗ khác, đi về cánh cửa bên kia của căn phòng. Tiểu Đỉnh theo ngay sau nó, Đại Hoàng Tiểu Hôi đương nhiên cũng đi theo, đồng thời cây chùy sắt trong tay Tiểu Hôi lại phát ra những tiếng lê lết leng keng, trong hành lang vắng lặng, âm thanh này trở nên rất chói tai.

Bất quá lúc này, bất kể là Vương Tông Cảnh hay Tô Văn Thanh đều không có ý trách gì con khỉ.

Sau cánh cửa lại là hành lang chẳng khác gì bên kia, bất quá con đường ngắn hơn khá nhiều, ba người đứng từ cửa nhìn một chút là có thể thấy phía trước cách mười mấy trượng lại có cánh cửa một căn thạch thất xuất hiện trong tầm mắt. Vương Tông Cảnh ngoái lại gật đầu với bọn họ rồi bước về phía trước, giây lát sau bên cạnh thoáng có mùi gió thơm, Tô Văn Thanh không biết đã tới sát từ bao giờ, sánh vai cùng nó.

Vương Tông Cảnh liếc nhìn nàng ta, Tô Văn Thanh khẽ cười. Trải qua thời khắc chiến đấu sinh tử quan đầu vừa rồi, quan hệ giữa hai người có vẻ gần gũi hơn một chút. Vương Tông Cảnh trầm ngâm giây lát, nói nhỏ: “Tô cô nương, đạo thuật vừa rồi của cô nương…”

Tô Văn Thanh “ừ” một tiếng, cũng không có ý giấu diếm, nói: “Chính là một đạo thuật nho nhỏ tên là Thủy kiếm thuật, trước khi tới Thanh Vân thì đã được học ở trong tộc, không ngờ vẫn còn có mấy phần công hiệu.”

Vương Tông Cảnh trầm mặc một lát, nói: “Tô cô nương thiên phú trác việt, sau này nhất định là tiền đồ vô lượng.” Trong giọng nói, không tránh khỏi mấy phần cảm thán. Tô Văn Thanh cũng không lấy đó làm kiêu, khẽ lắc đầu hỏi ngược lại Vương Tông Cảnh:

“Phải rồi, Vương Công Tử, theo muội được biết, Long Hồ Vương gia cũng có kỳ thuật phù lục gia truyền khá nổi danh mà, sao vừa rồi không thấy công tử thi triển ra?”

Vương Tông Cảnh cười nhạt đáp: “Tại hạ vốn không biết.”

Tô Văn Thanh ngẩn người nhìn Vương Tông Cảnh, trong ánh mắt có vẻ bất ngờ như đang hỏi, nhưng Vương Tông Cảnh hình như không muốn đề cập nhiều tới chuyện này, vừa vặn trong lúc nói chuyện thì đã đi tới gần cửa của căn phòng đá thứ hai. Mọi người đều yên lặng, giây lát sau trong căn phòng quả nhiên lại vọng ra những tiếng bước chân bình bịch y như trước.

Ba người nhìn nhau, tiếp đó thò đầu qua cửa nhìn vào trong. Vương Tông Cảnh lập tức nhíu mày, trong căn thạch thất này quả nhiên cũng có một bộ xương giống y như trước, nhưng lại không chỉ có một con, mà là tới hai bộ xương mắt lóe lửa xanh đang đi đi lại lại.

Nhằm tránh bị bọn xương khô này phát hiện hơi thở của người sống, ba người vừa nhìn thấy liền lui lại mấy bước, Vương Tông Cảnh đắn đo một chút rồi nói nhỏ: “Tô cô nương, hai chúng ta đánh một con, Tiểu Đỉnh, các cậu đánh con còn lại, được không?” Nói xong, ánh mắt nó lại rớt lên người Đại Hoàng Tiểu Hôi chứ chẳng hề ngó Tiểu Đỉnh.

Tiểu Đỉnh thì gật đầu lia lịa, xem ra rất kích động, đáp: “Được, được.”

Vương Tông Cảnh lại quay sang nhìn Tô Văn Thanh. Tô Văn Thanh hít vào một hơi thật sâu, sau đó gật đầu chắc nịch với nó.

Vương Tông Cảnh xoay lại, nhìn cánh cửa yên ắng, tiếng bước chân vẫn từ góc khuất tầm nhìn vọng ra, nó nghiến răng, cơ thịt toàn thân nở banh, thân người hơi cúi xuống. Tô Văn Thanh đứng ngay phía sau, trông thấy cũng thoáng chấn động, cảm thấy trên người chàng trai trước mặt chợt có khí vị y như một con dã thú.

Có điều đúng vào lúc Vương Tông Cảnh gom đủ khí thế định xông vào trong căn thạch thất, thình lình bên tai nó vẳng lên một tiếng thét trong trẻo:

“Sátttt…”

Comments are closed.

%d bloggers like this: