Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 37: Hỗn loạn (2)

Tiểu Đỉnh giơ hai nắm đấm bé xíu, mặt đầy vẻ nghiêm túc, anh dũng không hề sợ hãi từ bên cạnh nó xông lên. Đại Hoàng với Tiểu Hôi ngay gần cũng giật nảy mình, vội vàng chạy theo. Vương Tông Cảnh mất thăng bằng, suýt nữa thu thế không kịp thì đã ngã nhào, ngẩng đầu lên nhìn thật khóc cười không nổi, lại thêm có mấy phần lo lắng, nào dám chậm trễ cũng vội vàng xông tới.

Trong căn phòng đá, hai bộ xương đồng thời cùng xoay người nhìn lại, ngọn lửa xanh lét trong hốc mắt cùng sáng lên, song song gầm lên một tiếng đáng sợ rồi bổ nhào về hướng đó.

Vương Tông Cảnh múa thiết kích, nhắm một trong hai bộ xương đâm tới, đồng thời liếc mắt về phía sau. Tô Văn Thanh đã đứng ngay sau lưng, sắc mặt ngưng trọng, tay nhanh chóng bắt pháp quyết bắt đầu thi triển Thủy kiếm thuật. Bộ xương trong này so với bộ xương vừa gặp lúc trước hoàn toàn giống nhau, to cao hung dữ nhưng động tác hơi chậm chạp, Tiểu Đỉnh bên kia hò hét nhảy choi choi, rất nhanh đã thu hút được sự chú ý của một bộ xương hướng về phía đó, mà bộ xương đối mặt với Vương Tông Cảnh cũng đã vung vuốt xương đánh tới rồi.

Lần này Vương Tông Cảnh không tránh né, ỷ vào độ dài của cây thiết kích, gầm lên một tiếng cứ thế đâm ra, bộ xương kia cũng không có ý tránh, đối với đòn này coi như không thấy. Loáng cái, cây thiết kích đã đâm mạnh vào giáp trụ trước ngực bộ xương, chỉ nghe thấy một âm thanh khiến người ta ghê răng vang lên, thân hình Vương Tông Cảnh chấn động, cảm thấy một luồng sức mạnh ghê gớm từ phía trước phản ngược lại, ngay cả cánh tay cũng bị đánh tung ra, không kìm được phải bật lùi một bước. Thế tới của bộ xương đó cũng bị dừng lại một chút, nhưng cái xác chết này vốn chẳng thèm quan tâm tới những tổn thương do ngoại lực tác động, cũng có thể giáp trụ đã ngăn cản hết tổn hại giống như lúc trước, lại nhanh chóng tiến tới lần nữa.

Đúng lúc này, ở bên kia căn phòng, thình lình vang lên một tiếng nổ lớn như sấm sét, “Đùng” một cái, khiến cho tai tất cả mọi người váng lên ong ong, trong khoảnh khắc, bụi đất trên trần lại rớt xuống lả tả, ngay cả mặt đất cũng rung chuyển mấy lượt. Tất cả mọi người, bao gồm cả bộ xương bên này đều không nhịn được phải nhìn sang, chỉ thấy ở mé kia của căn phòng, bộ xương bên đó không biết từ bao giờ đã nằm chỏng gọng dưới đất một cách kỳ quái, gần chân có một con chó vàng to uỵch, lần này con chó không dùng miệng ngoạm xương chân, mà là dùng chân trước của nó khều. Xem ra Đại Hoàng vừa rồi mới bị mắng, không dám dùng miệng ngoạm nữa, trực tiếp giơ chân trước ra vật ngã bộ xương luôn.

Ở ngay phía trước bộ xương đang nằm bất động, một con khỉ lông xám đang cúi dưới đất cười hi hi, cây chùy lớn đen thùi ở ngay trước mặt, cực kỳ dễ thấy là cái đầu lâu đã một lần nữa bị đập vùi vào một lỗ thủng to tướng trên nền đất, vỡ tan thành ba bốn mảnh đi tong luôn.

Mặc dù lúc trước đã từng nhìn thấy một lần, Vương Tông Cảnh vẫn phải nheo mắt, thầm nghĩ rốt cục con khỉ này ở đâu ra mà sức mạnh kinh hoàng. Đúng lúc đó, phía sau có tiếng Tô Văn Thanh kêu lên vội vã: “Tránh ra!”

Trái tim Vương Tông Cảnh nhảy lên một cái, bất giác rạp người lăn sang một bên. Quả nhiên lúc quay đầu nhìn lại liền thấy làn sóng tinh lực trong suốt lấp lánh kia đã hội tụ thành kiếm bay vèo tới, thừa lúc bộ xương đang mải nhìn bên kia, nhắm thẳng vào đúng đầu lâu của nó. Chỉ nghe cái đầu lâu phát ra âm thanh đánh “xịt”, thanh kiếm trông mềm yếu như nước mà sắc bén vô cùng, xuyên thủng luôn cả cái đầu lâu. Giây lát sau, chỉ thấy bộ xương gầm lên một tiếng quái dị, cả người run rẩy, đồng thời đốm lửa trong hốc mắt nhanh chóng mờ dần giống như phải chịu một đòn trí mạng, loảng xoảng sụm xuống nền đất, lập tức tỏa ra một làn bụi.

Trong làn bụi, đống xương co giật mấy lần rồi nằm im luôn.

Vương Tông Cảnh ở bên vẫn cảnh giác cẩn thận, đợi một lúc sau mới từ từ dùng thiết kích chọc vào người bộ xương, lại gạt gạt cái đầu lâu mấy lần, bộ xương vẫn không có phản ứng gì, xem ra đã ngỏm thật rồi. Vương Tông Cảnh lúc này mới thở phào, xoay lại gật đầu với Tô Văn Thanh. Tô Văn Thanh lúc này cũng mới thả lỏng cánh tay đang căng cứng, đồng thời sắc mặt trông có vẻ nhợt nhạt, tựa hồ với đạo hạnh của nàng hiện tại, sử dụng Thủy kiếm thuật vẫn còn hơi nặng.

Quái vật đã xong, Vương Tông Cảnh xoay đầu quan sát căn thạch thất, chỉ thấy căn phòng thứ hai này kích thước gần như giống hệt căn phòng lúc trước, có điều trong phòng không có đặt vũ khí, mà sát tường đặt một dãy ngăn tủ như tủ thuốc, bên trong bày không ít chai lọ nghiêng ngửa. Vương Tông Cảnh tiến lại thuận tay cầm một cái lọ lên, chạm tay vào là thấy bụi đóng dày cộp, lại tùy tiện mở nắp mấy cái lọ dốc ra xem, thấy tất cả các thuốc viên, linh đan đều đã mục nát, thế mới rõ đã nằm ở đây không biết bao nhiêu năm tháng, mất hết tác dụng từ lâu rồi. Thật là chẳng có thứ gì chống lại được sức mạnh của thời gian.

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân, Tô Văn Thanh cũng đi tới, lướt mắt qua các ngăn tủ tàn tạ, vẻ mặt tỏ ra nghi hoặc, thốt: “Chỗ trước thì đặt vũ khí, ở đây lại đặt đan dược, sao trông có vẻ giống như để cho người ở đây sử dụng nhỉ.”

Vương Tông Cảnh trong lòng chính đang nghĩ tới điều đó, nghe thấy Tô Văn Thanh nói thế, cũng nghi hoặc không hiểu, trầm ngâm giây lát rồi nói: “Hay là chúng ta đi tiếp thêm một quãng xem, với lại đám xương khô này hiện tại chúng ta vẫn còn đối phó nổi mà.” Nói xong liếc nhìn sắc mặt Tô Văn Thanh, nhíu mày hạ giọng: “Tô cô nương, cô nương dùng Thủy kiếm thuật, liệu có gì…”

Tô Văn Thanh mỉm cười đáp: “Muội vẫn ổn, đi thôi, lúc nào mà thực sự cần nghỉ, muội sẽ nói.”

Tiểu Đỉnh ở bên kia đột nhiên la lên một câu: “Úy, cái gì đây, hình như phát sáng này?”

Vương Tông Cảnh cùng Tô Văn Thanh cùng xoay người lại nhìn, thấy Tiểu Đỉnh không biết từ khi nào đã chạy tới bên bộ khô lâu mà bọn nó đánh ngã , nhìn cái lỗ lớn trên đầu lâu do bị Thủy kiếm thuật phá thủng, chỉ vào đó nói: “Vương đại ca, Tô tỷ tỷ, mọi người mau lại coi, trong này có thứ kỳ quái lắm.”

Vương Tông Cảnh đi tới, nhìn theo chỗ mà Tiểu Đỉnh chỉ, cũng “úy” lên một tiếng, đưa tay ra lại chợt thấy không ổn, chần chừ một chút rồi dùng cây thiết kích trong tay vạch cái đầu lâu mấy lượt, lát sau nghe thấy một tiếng vang nhẹ, một khối thủy tinh lấp lánh màu xanh lục rớt ra.

Đó là một khối tinh thể kỳ quái to cỡ đầu ngón tay, toàn thân có màu xanh lục rất quỷ dị, góc cạnh có vẻ không theo quy tắc, ở ngoài viền thì màu nhạt hơn, ở giữa màu lục rất đậm, có một cái khe nhỏ bị đông cứng ở bên trong tinh thể màu lục này khiến nó trông như một con mắt rắn.

Một mắt rắn màu xanh biếc.

Một lớp ánh sáng màu lục mỏng bao bọc hết khối tinh thể, từ từ chuyển động. Vương Tông Cảnh liền nhớ lại đốm lửa xanh lét trong hốc mắt của bộ xương lúc trước, đang lúc ngẫm nghĩ xem liệu có thể tận dụng được không, thì Tiểu Đỉnh trông thấy khối thủy tinh màu lục này có vẻ rất thích, đặc biệt là nó lại trong suốt tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ, không kìm được liền giơ tay nhặt đưa lên trước mặt, miệng nói:

“Đẹp quá đi, lúc về đem thứ này tặng cho Tiểu Huyên, nó nhất định sẽ rất thích.”

Tô Văn Thanh ở cạnh thấy thằng nhóc đột nhiên cầm khối thủy tinh lên, thoáng biến sắc mặt, vừa định lên tiếng nhắc nhở đồ vật trên xác chết không nên nghịch loạn, chợt thấy khối thủy tinh màu lục nằm trên ngón tay Tiểu Đỉnh phát sáng lấp lánh, thình lình giống như được một thứ gì đó kích hoạt, lục quang sáng bừng, con mắt rắn ẩn chứa trong đó thoáng chốc như sống lại nhìn Tiểu Đỉnh chăm chăm, đồng thời một tia u quang quỷ dị từ trong mắt rắn bắn ra, lao thẳng về phía cặp mắt của Tiểu Đỉnh.

Vương Tông Cảnh cùng Tô Văn Thanh ở bên đều kinh hãi, nhưng chuyện xảy ra quá nhanh, trở tay không kịp, kể cả Đại Hoàng với Tiểu Hôi cũng không ở cạnh Tiểu Đỉnh. Mắt thấy trong khoảnh khắc, tia u quang kia sắp tới mắt Tiểu Đỉnh, thình lình một luồng ánh sáng màu lam nhạt từ chiếc túi vải nhỏ sau lưng Tiểu Đỉnh tỏa ra, trong khoảnh khắc chớp nhoáng đã ở ngay trước mặt Tiểu Đỉnh cản tia u quang kia lại.

Tia u quang tức thì run rẩy, không ngừng uốn éo trong không khí, màn sáng màu lam tuy trông yếu ớt nhưng lại mang chính khí mạnh mẽ oai phong lẫm liệt, tia u quang bất kể thế nào cũng không thể xuyên qua màn sáng đó được, giây lát sau cuối cùng cũng tan đi, còn khối thủy tinh màu lục thì phát ra một tiếng “rắc” vỡ tan, rơi xuống đất tách thành hai nửa.

Vương Tông Cảnh lôi Tiểu Đỉnh lại, ôm nó rời khỏi thi thể của bộ xương, lùi lại tận cửa của căn phòng rồi mới hỏi han: “Tiểu Đỉnh, cậu không sao chứ?”

Tiểu Đỉnh xem ra cũng sợ tưng cả người, thần sắc căng thẳng, bất quá nó cũng không việc gì, chần chừ một lát rồi đáp: “Em không sao, Vương đại ca.”

Vương Tông Cảnh lúc này mới thở phào một hơi, không nhịn được gõ lên cái đầu tròn của thằng nhóc, nói: “Ở chỗ này khá quái dị, bé như cậu thì phải đi theo sau đại ca, đừng có chạy loạn.”

Tiểu Đỉnh trề môi, trông có vẻ không phục, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, nói lí nhí: “Ừm, em biết rồi.”

※※※

Trên Đại Trúc Phong, Thanh Vân Sơn.

Anh trăng lạnh lùng chiếu khắp rừng trúc, cảnh đêm khuya lạnh lẽo, gió núi từng cơn, từ nơi xa thoáng vọng lại tiếng trúc xào xạc, như tiếng sóng trào mãi mãi không dứt.

Ở một nơi trong trạch viện, cửa đóng then cài, trong phòng tối đen, đêm khuya vắng lặng vốn là lúc nghỉ ngơi, bóng người mờ mịt không thấy, chỉ thấy trên một cái bàn cạnh giường có dựa một thanh bảo kiếm tiên gia láp lánh ánh sáng màu lam, hào quang xoay chuyển chiếu sáng cả một khu nhỏ, tựa hồ giữa lúc đêm khuya vẫn đang một lòng canh gác bảo vệ cho chủ nhân.

Đúng lúc đó, trong căn phòng tối đen vốn yên tĩnh, đột nhiên thanh tiên kiếm màu lam thình lình phát ra một tiếng rít, tiếp theo tự động rời vỏ, một đạo hào quang chói mắt từ lưỡi kiếm tuyệt thế lóe lên sau đó lại thu về. Có tiếng kiếm khẽ ngân, giống như thanh tiên kiếm vô song, lẫm liệt bay ra vang vọng trong đêm tối.

Trong bóng tối, một bóng người áo trắng ngồi dậy.

Cả căn phòng tối tăm dường như khoảnh khắc đó cũng như đang khẽ run rẩy.

Tịch mịch và lặng lẽ, như một cành bách hợp trong đêm, tiến tới không một tiếng động. Một cánh tay trắng đưa ra, khi nắm lấy thanh tiên kiếm màu lam đang bay lên, chợt như có cảm giác liền dừng lại. Đó là vì một bàn tay khác, dịu dàng to lớn và thô ráp như lưu giữ mấy phần thương tang của năm tháng, từ trong bóng tối đưa ra khẽ nắm lấy tay nàng.

Nàng từ từ quay đầu lại, bàn tay mềm mại chậm rãi nắm lấy tay y, cảm nhận hơi ấm từ da thịt, khẽ nói:

“Muội đi xem chút là được, huynh cứ ngủ đi.”

Y không nói, dường như chỉ dịu dàng nhìn nàng từ trong bóng tối, bàn tay đang nắm tay nàng hình như khẽ xiết chặt, sau đỏ thả ra.

Nàng chăm chú nhìn bóng hình trong khoảng tối ấy, cặp mắt trong suốt đầy dịu dàng, sau đó xoay người bước đi.

Bóng tối trong căn phòng dường như đang dần lui, cửa phòng phía trước đang đóng đột nhiên như chịu một sức mạnh nào đó thúc đẩy, “hù” một tiếng tự động mở ra, sau đó ánh trăng trong trẻo từ trên bầu trời chiếu xuống rọi sáng mặt đất nơi cửa phòng.

Bóng áo trắng từ sâu trong đêm tối bước qua cửa phòng, gió đêm lạnh lẽo, tiếng trúc xào xạc núi xa trong nháy mắt như ngưng đọng, đất trời bao la, thời gian đằng đẵng, sau bao nhiêu năm mới lại nhìn thấy dung nhan của nàng.

Áo trắng tung bay, Thiên Gia như tuyết.

Khuôn mặt trong sáng lạnh lùng nhìn về nơi xa, sau đó ánh hào quang của Thiên Gia từ từ sáng lên rồi theo gió bay đi, nháy mắt đã phóng về phía thành Hà Dương bên dưới Thanh Vân Sơn.

Đúng vào lúc nàng rời khỏi, nơi trạch viện đó lại rơi vào yên lặng, bên cánh cửa ấy, chợt có thêm một bóng người. Bóng người ấy đứng bên cánh cửa tối tăm mờ mờ ảo ảo, nhìn lằn sáng màu lam đang bay phía xa, lẳng lặng và chăm chú đến ngẩn ngơ.

Comments are closed.

%d bloggers like this: