Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 40: U tuyết (1)

Trong hành lang lặng ngắt như tờ, Tô Văn Thanh bịt miệng rưng rưng, Tiểu Đỉnh đứng sững kinh ngạc, Tiểu Hôi ở bên cạnh liếc mắt nhìn gã đàn ông âm trầm sau đó lặng lẽ bước lên trước một bước, Đại Hoàng nghểnh đầu chắn trước người Tiểu Đỉnh.

Ánh kim quang gần ngay trước mặt khiến Vương Tông Cảnh không sao mở mắt nổi, hơi băng lạnh của pháp bảo từ cây búa vàng truyền tới sát sạt làm da thịt tựa như bị vô số cây kim nhọn hoắt đâm vào đau nhói. Khoảnh khắc ấy, Vương Tông Cảnh thực sự cảm thấy toàn thân huyết dịch của mình đều bị đông cứng như một bức tượng băng.

Có điều lúc cây búa vàng hạ xuống, tuy mang đầy sát ý hung hăng nhưng khi bổ tới ngay trán của nó thì kim quang chợt rung động, thình lình dừng lại cách đầu của nó có mấy tấc. Gã đàn ông âm trầm mặt vẫn cứng ngắc dửng dưng như cũ, nhưng gã nhìn tính mạng tên thiếu niên đang treo trên tay mình đây, trong mắt không biết vì sao lại thoáng hiện những tia sáng phức tạp rất đặc biệt.

Mồ hôi lạnh trên trán Vương Tông Cảnh rịn ra từng giọt, cho dù gã đàn ông âm trầm kia bất ngờ lại không lập tức hạ sát thủ, nhưng cây búa vẫn không rời khỏi, đặt sát ngay trên đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể tùy tiện lấy đi tính mạng của mình. Còn Tô Văn Thanh và Tiểu Đỉnh đứng ở phía xa sau khi trải qua sự kinh ngạc tột độ ban đầu, thì hiện tại ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ nhỡ gây ra thứ gì đó kích động gã đàn ông âm trầm khiến gã lập tức xuất thủ.

Trong bầu không gian im ắng đầy quỷ dị, gã đàn ông âm trầm luôn tỏ ra cực kỳ quyết đoán lần đầu tiên hơi do dự, ánh mắt của gã tuyệt không nhìn ai khác mà chỉ trừng trừng ngó Vương Tông Cảnh, ngó tới Vương Tông Cảnh trong lòng cũng nổi da gà. Chẳng ai biết được vì sao gã đàn ông âm trầm này lại có phản ứng kỳ quái kiểu như thế, nhưng vẻ phức tạp trong mắt gã thì không hề giảm đi chút nào.

Cứ giằng co một cách kỳ quặc như vậy, trong hành lang, gã đàn ông âm trầm đó rơi vào một tình thế vô cùng quỷ quái, cũng không biết kéo dài bao lâu, thình lình trong đại sảnh vọng ra một tràng những tiếng xôn xao xen lẫn tiếng cười nói mừng rỡ, tiếp đó có kẻ hô lớn:

“Mở ra rồi, mở ra rồi.”

Gã đàn ông âm trầm sắc mặt khẽ biến đổi, sau đó hừ lạnh một tiếng, lừ mắt nhìn Vương Tông Cảnh đang nằm xoài dưới vách đá, thình lình gã đứng dậy thu cây búa lại, không nói không rằng tung mình lên, nhưng lại bay về phía tòa đài đá trong sảnh phía sau khung cửa đá.

Khóe mắt Vương Tông Cảnh giật giật, chậm rãi bám vách đá đứng lên, nhưng lại loạng choạng suýt ngã, lúc này mới phát hiện bản thân vì tình thế sinh tử lâm đầu vừa rồi mà quá khẩn trương, cả người căng cứng, hiện tại cảm giác như bị hư thoát. Còn Tô Văn Thanh và Tiểu Đỉnh sau cơn kinh ngạc quá độ, lúc này cũng mừng rỡ chạy lại vội vàng đỡ lấy Vương Tông Cảnh.

Tô Văn Thanh cảm thấy mừng tới phát khóc, đỡ cánh tay Vương Tông Cảnh mà không biết nói gì cho phải, ngược lại Vương Tông Cảnh sau khi đứng vững lại có phản ứng nhanh nhất, kéo cả Tiểu Đỉnh lẫn Tô Văn Thanh quát khẽ: “Đừng nhiều chuyện nữa, đi mau, đi mau thôi.”

Tô Văn Thanh lập tức gật đầu, chẳng ai dám chậm trễ, tất cả đều vắt chân theo đường cũ chạy thẳng vào trong hành lang.

Trong đại sảnh, trên đài đá, khi gã đàn ông âm trầm bay trở lại thì thấy mọi người đang vây thành vòng tròn ngay trước đài, vị rường cột Thần Quy Môn Lưu Thừa Lĩnh đứng trước nhất, còn con rùa đen lớn được xưng tụng là Thần Quy thì không biết từ lúc nào đã bò tới sát tòa đài, dưới sự thúc dục không ngừng của Lưu Thừa Lĩnh, đang chậm rãi bò về phía trước.

Nói cũng lạ, khi con Thần Quy này tới gần dòng sông máu ngay trước tòa đài, bức vẽ khó hiểu trên mai nó hình như rõ ràng hẳn ra, trong không gian tĩnh lặng và dưới vô số ánh mắt chú ý, những hình vẽ đó lờ mờ biến thành hình một cái chuông lục lạc, đồng thời trong đại sảnh đột nhiên từ đâu đó vọng lại từng tràng những tiếng chuông ngân nga trong trẻo, vang vọng bên tai mọi người, có điều nếu chú ý lắng nghe thì lại phát hiện căn bản chẳng có một âm thanh nào khác lạ.

Xen lẫn trong tiếng chuông lảnh lót như có như không, máu trong dòng sông tựa như bị thứ gì đó kích thích, đột nhiên bắt đầu gợn lăn tăn, từ phẳng lặng ban đầu đã xuất hiện sóng, các lằn sóng từ nhỏ hóa thành lớn, nhanh chóng biến thành cuồn cuộn, theo bước Thần Quy tiếp tục tiến tới, chậm rãi bò vào trong dòng sông máu, máu trong sông thình lình xao động rồi nhanh chóng dạt sang hai bên lộ ra một con đường dẫn thẳng lên trên đài.

Đồng thời mùi máu tanh bao trùm cả tòa đài tức thì giảm xuống không ít.

Lưu Thừa Lĩnh rõ ràng thở phào ra một hơi, chầm rãi đứng thẳng dậy, đám người xung quanh cũng tỏ ra mừng rỡ, lúc này gã đàn ông âm trầm đã trở lại đứng giữa đám người, mấy kẻ bên cạnh đều cúi đầu hành lễ, trong đó có người đã đem tình huống vừa rồi kể sơ lại một lượt, sau cùng liếc mắt về phía khung cửa đá mà bọn Vương Tông Cảnh trốn lúc nãy, hỏi:

“Tôn giả, vừa rồi ngài qua đó…”

Gã đàn ông âm trầm mặt dửng dưng, mắt chỉ nhìn tòa đài đá phía trước nói giọng nhạt nhẽo: “Giải quyết xong rồi.”

Kẻ bên cạnh hiển nhiên ngày thường rất kính sợ người đàn ông mà hắn gọi là tôn giả này, liền không hỏi thêm nữa chỉ dịch tránh sang một bên để gã tiến lên trước. Gã đàn ông âm trầm đi tới trước đám người, đứng ngay cạnh Lưu Thừa Lĩnh liếc mắt nhìn lên đài đá. Chỉ thấy lúc này máu trong sông tựa hồ bị một nguồn sức mạnh kỳ dị ép cho không ngừng rút lui, sau cùng chạy ngược lên trên, men theo các rãnh máu trên thềm đá chảy về và hội tụ dần tại chỗ cái áo quan màu đen trên thềm cao nhất của đài đá. Mùi máu tanh vấn vít trong không khí đã giảm đi rất nhiều, mọi người trông thấy cảnh tượng quỷ dị như vậy, sắc mặt ai cũng tỏ ra cổ quái, trong đám người cũng có nhiều kẻ trông nhiều hiểu rộng, nhưng tình cảnh như thế này vẫn là lần đầu tiên được chứng kiến.

Mắt thấy tất cả máu tươi đều đã bị ép tới chỗ quan tài màu đen khiến cho bên ngoài cái quan tài vốn màu đen kịt đột nhiên hiện ra một mảng lớn đỏ rực, đứng bên cạnh Lưu Thừa Lĩnh, gã đàn ông âm trầm khẽ gật đầu, trong mắt lộ vẻ hài lòng, đồng thời ánh mắt nhìn vào những tượng binh lính dũng mãnh trên thềm đá tầng một và tầng hai.

Ông lão Lưu Thừa Lĩnh bước tới một bước, khẽ vỗ vào mai Thần Quy, con rùa đen tức thì dừng bước không bò tới trước nữa mà rủ rỉ rù rì xoay người lại. Lưu Thừa Lĩnh lấy từ cái bọc bên hông ra một cây dược thảo đưa tới miệng của Thần Quy. Con rùa đen ngoạm lấy rồi cuốn hết vào trong miệng bắt đầu gặm nhấm một cách chậm rãi. Cây dược thảo này vừa lấy ra đã tỏa mùi thuốc thơm, xem ra tuyệt không phải là cây cỏ bình thường mà một loại linh thảo nào đó có thể dùng để luyện đan.

Có thể do vừa rồi phá huyết trận lập được công lao mà ánh mắt nhìn Lưu Thừa Lĩnh của gã đàn ông âm trầm đã dịu đi khá nhiều, gã không lập tức truy vấn ông lão mà để ông ta cho con rùa ăn xong, mới nói với Lưu Thừa Lĩnh: “Những tượng binh lính này có vấn đề gì không?”

Lưu Thừa Lĩnh ngoái lại quan sát cẩn thận một hồi, chần chừ giây lát rồi cười khổ: “Đó không tính vào trận thế phong thủy, tiểu lão thật không biết nữa.”

Gã đàn ông âm trầm chuyển hướng nhìn tới con rùa đen to lớn, chăm chú với hình vẽ trên mai con rùa một hồi, hỏi: “Hình vẽ trên lưng con rùa đen này có vẻ khá thần diệu, có lai lịch gì không thế?”

Trái tim Lưu Thừa Lĩnh đập mạnh, cúi gằm mặt, giả bộ nhìn lên mai rùa, mặt thoáng tỏ ra khác lạ nhưng sau đó nhanh chóng khôi phục lại như thường, đáp: “Đây là Thần Quy, chính là linh vật tổ truyền của bản môn, sinh ra đã như vậy rồi.”

Gã đàn ông âm trầm im lặng giây lát, khẽ gật đầu nói: “Được, ta nói là giữ lời, ngươi có thể lui ra sau.”

Lưu Thừa Lĩnh mừng rỡ rối rít gật đầu, vừa gật vừa khom người lùi lại phía sau. Trong đám người có kẻ tỏ ra khinh bỉ, nhưng không ai ngăn cản, con Thần Quy nằm trên mặt đất thấy Lưu Thừa Lĩnh đi ra, bốn chân cũng huơ lên bò theo ông lão.

Trên thềm đá, dòng sông máu đã rút hết, lộ ra một con đường thông thẳng lên trên tòa đài, tới tận chỗ cái quan tài màu đen ở trên cao, hai bên thềm đá đều là những tượng binh lính cao lớn. Gã đàn ông âm trầm tuy nhìn những tượng bính lính này vẻ ngần ngừ nhưng hình như có mệnh lệnh nào đó so với những nguy hiểm ẩn chứa ở đây còn cấp bách hơn nhiều, cho nên cũng chẳng quản được lắm thứ, lập tức khoát tay, dưới sự chỉ huy của gã khá nhiều người bắt đầu đi lên trên thềm đá.

Đúng lúc bọn họ đi lên tầng thềm đá thứ nhất, đột nhiên tất cả mọi người đều nghe thấy ở đâu đó chợt vang lên một âm thanh không lớn lắm nhưng rất rõ rệt:

“Cạch!”

Thân hình gã đàn ông âm trầm dừng lại, nhanh chóng xoay người quan sát, chỉ thấy các thuộc hạ bên cạnh cũng có phản ứng y như vậy, mặt ai cũng tỏ ra hoài nghi, còn bên dưới thềm đá chỉ có duy nhất một mình Lưu Thừa Lĩnh là không bước lên thềm, đang nửa đứng nửa cúi lấy ra một cây thảo dược nữa cho con rùa đen to lớn kia ăn, lúc này cũng đang nhìn lại vẻ ù ù cạc cạc.

Tựa hồ không hề có gì khác lạ, gã đàn ông âm trầm im lặng giây lát rồi lại xoay người bước tiếp, lần này mọi người xung quanh bất giác đều như nín thở, ngoài trừ những tiếng bước chân khe khẽ thì không có âm thanh nào khác phát ra. Lúc đi qua những tượng binh lính trầm lặng hai bên thềm đá, nhìn rõ những bộ mặt như hung thần ác sát cùng cặp mắt trợn tròn giận dữ của những bức tượng, tựa hồ đang tỏa ra một luồng sát khí lẫm liệt khiến trong lòng người ta cảm thấy không thoải mái lắm.

Lại đi thêm mấy bước nữa, gã đàn ông âm trầm đi đầu đã bước lên tới tầng thềm đá thứ hai, đồng thời cũng đã thấy bốn bức tượng tướng quân. Cũng chính lúc ấy, đột nhiên lại có tiếng “cạch cạch” vang lên, lần này nghe không phiêu diêu như lần trước mà là được truyền tới từ thềm đá phía trên xuống một cách cực kỳ rõ ràng. Gã đàn ông âm trầm thình lình ngước đầu nhìn lên, chỉ thấy cái quan tài đá màu đen trên tầng cao nhất giống như được thứ gì đó kích thích, đột nhiên bốc lên một luồng khói đen nhàn nhạt, đồng thời nắp quan tài vốn che đậy cẩn thận lại đang bắt đầu rung động, cái tiếng “cạch cạch” kia chính là từ nắp áo quan phát ra.

Một bầu không khí cực kỳ hung ác bạo ngược thình lình từ trong quan tài trên đó tỏa ra, gã đàn ông âm trầm sắc mặt đại biến, quát lớn về phía sau: “Mau lui lại!”

“Uỳnh!”

Cùng lúc với tiếng quát của gã, chiếc quan tài tại tầng thềm đá bên trên đột ngột phát ra tiếng nổ lớn, nắp áo quan khổng lồ đen kịt thình lình bị chấn bay ra ngoài, khói đen cuồn cuộn từ quan tài bốc lên mãnh liệt, nháy mắt đã bao phủ hoàn toàn tầng cao nhất của tòa đài, tiếp đó một cặp mắt đỏ khé như máu to lớn đầy hung hăng xuất hiện trong làn khói đen. Kèm theo sự xuất hiện của cặp mắt hung dữ, là một tiếng gầm thét chói tai ong ong.

Comments are closed.

%d bloggers like this: