Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 57: Tra xét (2)

tra xet

Màn đêm sâu thẳm, bóng cây mịt mờ, mọi âm thanh đều câm nín, cả trong lẫn ngoài Thanh Vân Biệt Viện lặng ngắt như tờ. Thừa lúc đêm lạnh lẽo, Vương Tông Cảnh đi một mạch tới vườn hoa nơi hậu viện, nhẹ nhàng trèo lên vách đá, một lần nữa tiến vào mảng rừng rậm ấy.

Cho dù vào ban ngày, vì tán cây trong mảng rừng ken dày đặc nên cũng vẫn rất u ám, hiện tại là lúc đêm khuya lại càng tối tăm tới ngửa bàn tay không thấy ngón, người đi trong bóng tối chỉ thấy tứ phía đen kịt, gió lay bóng cây, quỷ ảnh chập chờn âm u, hết sức đáng sợ. Có điều Vương Tông Cảnh đi trong hoàn cảnh ấy lại chẳng thấy sợ hãi chút nào, ngược lại đối với điều kiện thế này nó còn cảm thấy rất quen thuộc và thích hợp, cứ bước đi lặng lẽ trong không gian tối tăm, thỉnh thoảng lại phóng mắt nhìn quanh, giống như đang tìm kiếm thứ gì.

Một đốm sáng mờ thình lình lóe lên từ trong khoảng tối tăm mù mịt phía trước chiếu ra những tia sáng nhợt nhạt, leo lét dưới bóng cây. Vương Tông Cảnh phát hiện tia sáng đó gần như ngay lập tức, bởi trong không gian đen kịt, một đốm sáng tuy có yếu ớt cũng vẫn là thứ cực kỳ bắt mắt. Tinh thần nó tức thời phấn khởi, không hề do dự rảo bước về phía đốm sáng ấy.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 57: Tra xét (1)

tra xet

Gió thổi nhẹ, cành liễu lay động, sân hai mươi ba lúc này có vẻ đã khôi phục sự bình lặng, mọi người đều đã trở về phòng mình, chỉ có Tiểu Đỉnh là vẫn vô tư lự chơi trên bãi cỏ giữa sân như trước. Nó ghì cổ Đại Hoàng lăn qua lăn lại, đùa nghịch tới quên hết trời đất. Tiểu Hôi thì đã trèo tít lên ngọn cây từ bao giờ, tay cũng có thêm mấy quả dại chẳng biết tên gì, ngồi trên ngọn cây ăn một cách khoái chí.

Phòng chữ Kim vẫn giống như trước, Cừu Điêu Tứ sau khi về phòng liền đóng chặt cửa. Phòng chữ Thủy thì cánh cửa khép hờ, Tô Văn Thanh lại yểu điệu tựa cửa sổ cầm sách đọc. Có điều hôm nay lòng dạ nàng ta rõ ràng không yên, ánh mắt thỉnh thoảng lại rời khỏi quyển sách, xuyên qua cửa sổ liếc về phía căn phòng đối diện. Phòng chữ Thổ vốn trống không hiện tại đã có chủ mới, ngoại trừ việc đó ra thì cũng có thể thoáng thấy bóng dáng của Vương Tông Cảnh trong phòng chữ Thổ.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 56: Người xưa (2)

VanKiemNhat1

Trên Đại Trúc Phong.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp ngọn núi thảnh thơi, nếu so với các ngọn núi khác trong dãy Thanh Vân Sơn, chẳng biết từ bao giờ mà bầu không khí của Đại Trúc Phong lại dần biến thành kiểu cổ quái khác thường thế này, vừa yên bình vừa lười nhác, lại vừa thanh tĩnh đặc biệt.

Bất quá ngày hôm ấy, sự thanh tĩnh của nơi này lại khác hẳn những ngày trước, bởi vì ba tên bát nháo nhất, nguyên nhân của mọi ồn ào trên Đại Trúc Phong, đồng loạt trở về.

“Uầu Uầu Uầu Uầu Uầu…”, “Khẹc khẹc khẹc khẹc…”, “A a a a a ai cha, con chó chết dịch!”

Tiểu Đỉnh mặt mũi tèm lem từ dưới đất bò lên, lúc ngửa mặt nhìn lên chỉ thấy Đại Hoàng cõng Tiểu Hôi đã như một lằn khói chạy khỏi Thủ tĩnh đường một khoảng khá xa, đang đứng bên ngoài cửa ngoạc mồm ra cười. Tiểu Hôi thì cười sằng sặc, hoa tay múa chân giống như đang giễu cợt mình.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 56: Người xưa (1)

VanKiemNhat1

Thanh Vân Sơn, Thông Thiên Phong.

Ngọn núi chọc trời nguy nga sừng sững, tựa như sự ngưng tụ toàn bộ tinh hoa của dãy Thanh Vân Sơn, lúc nào cũng mang dáng vẻ hùng vỹ lung linh bắt mắt. Bất quá ở đằng sau sự hoành tráng ấy, tại hậu sơn lại là một khu vực yên tĩnh, rừng cây xanh ngắt vắng bóng người, trầm mặc và lặng lẽ thủ hộ nơi này cùng tuế nguyệt.

Tổ sư từ đường, chính là một nơi như thế.

Lầu điện ẩn sâu trong tán cây rậm rạp, suốt dọc đường dẫn tới đó chỉ thỉnh thoảng mới tình cờ nhìn thấy được một góc, càng tới gần Tổ sư từ đường càng cảm giác bầu không khí xung quanh thêm tịch mịch, ngay cả tiếng hót của chim chóc trong rừng cũng nhỏ đi khá nhiều, tựa như cẩn trọng sợ kinh động tới anh linh của các tổ sư đời trước.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 55: Nhận ra (2)

Nhan ra

Tiểu Đỉnh chạy một mạch ra khỏi cổng Thanh Vân Biệt Viện, những đệ tử canh cửa của Thanh Vân Môn hàng ngày cũng biết nó cả, đều cười hi hi vẫy tay chào, đặc biệt hôm nay vừa đúng ca trực của Liễu Vân nên nàng ta cũng ở đó, thấy thằng nhóc đáng yêu quá còn chạy tới xoa xoa đầu, bẹo má, chọc đùa nó mấy lượt rồi mới để nó ra khỏi Biệt viện.

Tiểu Đỉnh thuận theo con đường nhỏ xuyên rừng mà đi, dọc đường vừa xoa má vừa lầm bầm, xem ra rất không bằng lòng, hậm hực nói: “Sờ với chả nắn, suốt ngày chỉ biết bắt nạt người ta, đợi sau này ta lớn lên nhất địch sẽ nắn lại đủ số cho cô.”

Trong lúc lầm bà lầm bầm, thì đã tới ngay bìa khu rừng rậm, đột nhiên Tiểu Đỉnh chợt thấy trước mắt hoa lên một cái, thoáng có bóng người lướt ngay tới mặt, tốc độ nhanh tới mức tựa hồ chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ngay phía trước, khiến cho nó sau khi giật nảy mình, cũng chưa kịp phản ứng gì thì đã cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, đích xác bị người ta ném bổng lên trời, đồng thời một tràng cười sảng khoải vẳng ngay bên tai.

“Thằng quỷ con, bị ta tóm được rồi nhé!”

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 55: Nhận ra (1)

Nhan ra

Mười rằm trăng sáng mười sáu trăng tròn, đêm mười sáu tháng chín, trời quang mây tạnh, sáng trăng tỏ sao, vầng trăng tròn tinh khiết như đĩa ngọc treo lơ lửng giữa bầu trời đêm tỏa ra những tia sáng trong vắt, chiếu khắp ngọn Thông Thiên Phong nguy nga.

Ánh trăng như nước, trong trẻo mà lạnh lùng, khiến Ngọc Thanh Đại Điện vốn chìm đắm trong màn đêm nhờ thế càng lung linh đẹp đẽ. Bậc thềm trước điện, cột lớn mái cong, lan can bạch ngọc, lúc này trông đều toát ra vẻ đẹp đầy ưu nhã và tĩnh mịch. Minh Dương đạo nhân đứng ngay bên ngoài Ngọc Thanh Điện, dựa lan can phóng mắt về phía mây mù nghi ngút xa xa, ngắm vầng trăng trong trẻo ấy tới xuất thần, không biết trong lòng đang nghĩ tới điều gì. Thỉnh thoảng y lại ngoái đầu nhìn vào trong Ngọc Thanh Đại Điện, sau đó nhanh chóng đưa mắt ra chỗ khác.

So với cảnh bên ngoài được ánh trăng chiếu sáng vằng vặc như bàn ngày, dù trong Ngọc Thanh Đại Điện có thắp nến những vẫn cảm thấy tăm tối. Đại điện rộng lớn và trống trải, ánh nến leo lét, hai bóng người đứng ngay trước tượng thánh Tam Thanh, một người là Tiêu Dật Tài, người kia là Vương Tông Cảnh.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 54: Kẻ gian (2)

Trong phòng chữ Hỏa, Cừu Điêu Tứ ngồi chơi một lúc rồi cũng trở về phòng mình, chỉ còn lại một mình Vương Tông Cảnh. Nó ngồi thừ ra một lúc, cảm thấy tinh lực của mình gần như kiệt quệ, cơ thể mệt mỏi, chắc là do cơn ốm nặng bất thình lình hôm qua khiến người vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn. Do dự giây lát, nó thở dài thầm mặc niệm cho Ba Hùng – vị bằng hữu chỉ mới có tiếp xúc có hơn hai tháng nhưng ấn tượng không tệ này mấy câu, sau đó tự động viên tinh thần không nghĩ thêm nữa, nằm hẳn xuống giường nghỉ ngơi.

Nếu so ra, cảnh mà nhà lão Tôn ở Tôn gia trang phải chịu e rằng còn thảm gấp mười lần.

Cảm giác giấc ngủ này thật quá dài, Vương Tông Cảnh mơ thấy rất nhiều chuyện. Trong mơ cứ phải thấy lại những chuyện bi thảm, muốn tỉnh dậy mà cuối cùng vẫn bị khốn trong cơn mộng mị, có cảm giác bất lực không thoát ra được. Khó khăn lắm mới tỉnh cơn mơ, há miệng thở hổn hển một hồi mới tỉnh hẳn khỏi những cảnh trong mộng, chợt phát hiện thấy quần áo trên người đã ướt đẫm tự bao giờ.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 54: Kẻ gian (1)

Trên cái mặt béo ú quen thuộc ấy đã nổi sắc xanh bầm, khuôn mặt cũng bị vẹo vọ, hai mắt trợn trừng, không biết trước khi chết hắn đã nhìn thấy thứ gì. Trước ngực của Ba Hùng, ngay vị trí trái tim xuất hiện một lỗ máu, xem ra đấy chính là vết thương dẫn tới mất mạng.

Vương Tông Cảnh há hốc mồm, mắt trợn tròn không sao tưởng tượng nổi, trong đầu hoàn toàn hỗn loạn, rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói vậy mà không biết phải nói ra sao. Trong ký ức, chẳng bao lâu trước, khuôn mặt béo mũm dễ gần ấy vẫn còn đang chăm sóc mình nằm bẹp mê man trong phòng chữ Hỏa lúc đêm hôm, cái khoảnh khắc mà nó tỉnh lại đó, vẫn còn nhớ rõ nụ cười ôn hòa của Ba Hùng.

Có điều đến hiện tại mới chỉ qua có mấy canh giờ, vẻn vẹn chỉ có mấy cánh giờ mà thôi, hai người đã thành âm dương cách trở, vĩnh biệt ngàn thu.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 53: Người chết (2)

Vầng thái dương vừa mọc buổi sớm bắt đầu chiếu những tia sáng đầu tiên, chậm rãi xua đi sự tối tăm và lạnh giá đêm qua, cho dù thấu qua khe cửa sổ đóng chặt cũng vẫn cảm thấy được thế giới đang bừng sáng lên.

Vương Tông Cảnh nằm trên giường giữa không gian mờ mịt ấy, từ từ mở mắt ra.

Bàn tròn, ghế gỗ, tủ tường, cửa sổ đóng chặt, tất cả vẫn y như nó vốn có. Nó lặng lẽ nhìn nơi rất đỗi quen thuộc này tựa hồ như chợt có cảm giác hơi lạ lùng mà trước nay chưa từng có. Mãi sau nó mới từ từ dùng tay chống người ngồi dậy.

Rất nhiều chỗ trên cơ thể đồng thời truyền tới cảm giác đau mỏi, sự mệt mỏi ấy phảng phất như bám chặt lấy người xua mãi không tan, nó ngồi thừ ra một lúc, trong đầu lại hiện ra quang cảnh trong căn nhà của lão Tôn tại Tôn gia trang…

Nó không còn kích động, cũng không thấy phẫn hận hối tiếc nữa, cũng có thể cơn điên cuồng cùng sự man dại bộc phát từ sâu trong cơ thể hôm qua đã đốt cháy toàn bộ nhiệt huyết vốn có của nó. Nó ngồi một mình trên giường trong ánh sáng mịt mờ, cứ lặng lẽ ngồi đấy.

Thêm

Tiêu Đỉnh – Tru Tiên 2 – Chương 53: Người chết (1)

Vô số hình ảnh hiện lên trong đầu như những mãnh vỡ vụn nát, tuy không ăn khớp với nhau nhưng lại dồn dập như sóng cồn, mỗi lần lướt qua đều lưu lại những dấu vết như bị dao cắt, vừa đau đớn kịch liệt lại vừa mỏi mệt rã rời.

Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy đầu như muốn nổ tung ra, bằng vào sự kiên nghị và nhẫn nại của nó mà vẫn không thể chịu nổi phải bật rên thành tiếng, chậm rãi mở mắt ra, trong lần tỉnh lại giữa đêm, nó thấy xung quanh mình có ánh đèn le lói, tầm nhìn tù mù khiến cả căn phòng đều trở nên rất u ám, ánh nến lay lắt làm những hình bóng trên tường không ngừng run rẩy.

Một khuôn mặt béo múp mang đầy vẻ quan tâm ghé sát tới bên cạnh, xem ra rất vui mừng, nói: “Tông Cảnh, huynh tỉnh rồi à?”

Thêm

Previous Older Entries Next Newer Entries